🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Áo khoác cổ tròn tay dài thiết kế cardigan - Áo len dệt với họa tiết cardigan, phong cách Hàn Quốc, tính bao dung mạnh mẽ
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
"Anh trai em sớm đã thích chị Lưu Huyền rồi, vốn dĩ người xem mắt với các chị là cấp dưới của anh trai em, hôm đó anh trai em đã dùng năm ngày nghỉ phép để đổi lấy buổi xem mắt này." "Anh ấy cũng sớm biết em thích chị, nên đã gọi cả em đi cùng." Tôi đứng ngây người suy nghĩ một hồi, rồi thở dài cảm thán. "Tớ và Lưu Huyền mà bị các người bán đi, chắc còn đứng đếm tiền hộ các người mất thôi." Lục Hành Chỉ đột nhiên tiến lại gần, nâng mặt tôi lên nói: "Chị yên tâm đi, em làm sao nỡ bán chị được." Vì tôi phải đi làm, Lục Hành Chỉ thì bận tốt nghiệp, nên hai đứa chỉ có thể hẹn hò vào cuối tuần. Mấy cuối tuần liền không gặp Lưu Huyền, nó nhắn tin WeChat tố cáo tôi "trọng sắc khinh bạn". Tôi cũng phản đòn: "Hừ, chẳng phải là học tập ai đó sao." "Bảo bối, tớ không vui, tối nay cậu đến với tớ được không?" "Sao vậy?" Tôi quan tâm hỏi. "Tối gặp rồi nói!" Tôi trả lời một câu "OK". Đến tối khi tới nơi, tôi ngẩn người. "Cậu lại định mượn rượu giải sầu à?" Trời ạ, cái cô nàng này bao giờ mới sửa được cái thói xấu này đây? Lưu Huyền thuộc kiểu người uống thì kém nhưng lại ham, uống chẳng được mấy chén mà lại thích phát rượu điên. Lần trước cứ chết sống nằm vạ ở lề đường đến tận tờ mờ sáng, rồi nôn ra xe làm tôi phải đền bù hai trăm tệ, cuối cùng nó thì nằm yên ổn trên giường ngủ say như chết, làm tôi mệt đến bở hơi tai. Lúc nó đang gọi rượu, tôi lập tức nhắn tin cho Lục Hành Chỉ, bảo cậu ấy báo anh trai qua đây gấp. Quả nhiên đúng như tôi dự đoán, đại tiểu thư Lưu nhà chúng ta mới uống được ba chén đã thần trí không tỉnh táo rồi. "Hu hu, Nhan Nhan. Hôm nay tớ thấy anh ấy đi cùng chị gái khác." "Anh ấy không yêu tớ nữa rồi." "Cậu nhìn kỹ chưa?" "Tất nhiên rồi, anh ấy đi cùng một mỹ nữ khí chất cực tốt. Chị ta còn khoác tay anh ấy, hai người còn vừa nói vừa cười." "Vậy cậu đã hỏi anh ấy chưa? Biết đâu là hiểu lầm thì sao?" Lưu Huyền im thin thít, tôi biết ngay nó cũng mắc cái bệnh giống hệt tôi. "Lát nữa anh ấy đến, cậu cứ hỏi cho rõ." "Cậu gọi anh ấy đến làm gì?" Tất nhiên là vì cậu rồi, nếu không lát nữa cậu phát rượu điên, tớ làm sao mà trị nổi cậu. Oan có đầu nợ có chủ, ai gây ra lỗi thì người đó chịu trách nhiệm. Một lát sau, hai anh em họ cùng tới. Lục Hành Tuyển định đỡ Lưu Huyền dậy, bị nó hất tay ra. Anh ấy quỳ xuống, dịu dàng giải thích với Lưu Huyền: "Bảo bối, người hôm nay em thấy chính là mẹ anh mà." "Mẹ anh á, anh lừa ai vậy? Em không tin." Lục Hành Tuyển lôi điện thoại ra cho Lưu Huyền xem ảnh gia đình, nó đờ người ra một lúc không nói nên lời. "Mẹ anh trẻ vậy sao? Khi nào cho em gặp một chút, để em thỉnh giáo kinh nghiệm." "Gớm, vội vàng gặp phụ huynh thế cơ à?" Lưu Huyền nghe xong thì thẹn thùng cúi đầu. "Thôi được rồi, chuyện kết thúc rồi thì ai về nhà nấy đi! Mai còn phải đi làm đấy." Lục Hành Tuyển và Lưu Huyền đi trước, tôi và Lục Hành Chỉ đi phía sau. Hai người họ vừa đi ra, Lục Hành Chỉ "cạch" một cái đóng cửa lại, nhân tiện ép tôi vào cánh cửa. "Chị ơi, hôm nay em đã giúp chị một việc, chị có muốn thưởng cho em chút gì không?" Cậu ấy rúc vào hõm cổ tôi, dùng giọng trầm thấp nói với tôi, tai tôi không tự chủ được mà đỏ bừng lên, lan tận ra gò má. Thấy tôi không trả lời, cậu ấy bèn dụi dụi vào vai tôi, nũng nịu nói "Có được không mà". Tôi gật đầu, bại trận dưới sự tấn công dịu dàng của cậu ấy. Được tôi cho phép, Lục Hành Chỉ một tay nâng mặt tôi, một tay ôm lấy eo tôi, kéo sát khoảng cách giữa tôi và cậu ấy, cả người tôi dán chặt vào người cậu ấy. Cậu ấy khẽ đặt nụ hôn lên môi tôi, từ nông đến sâu, không gian yên tĩnh chỉ còn lại tiếng thở dốc nhẹ nhàng.
Cuộc sống sau khi cưới của tôi và Lưu Huyền cực kỳ vui vẻ. Mỗi đứa một ông chồng đẹp trai, lại thêm một bà mẹ chồng cực kỳ hào phóng. Hai đứa tôi vẫn có thể như trước kia, cùng đi mua sắm, cùng đi du lịch, thậm chí là cùng ngủ với nhau. Mỗi khi tôi và Lưu Huyền cùng ngủ, luôn nghe thấy Lục Hành Chỉ và Lục Hành Tuyển oán trách lẫn nhau. "Anh không thể quản vợ anh sao, lần nào cũng đòi ngủ với vợ em?" Sau đó tôi phát hiện ra, mỗi khi hai đứa tôi định ngủ chung, Lục Hành Chỉ lại bắt đầu giả bệnh, nói mình chỗ này chỗ kia không khỏe, cứ nhất định bắt tôi phải ở bên. Hoặc là bệnh dạ dày của Lục Hành Tuyển lại tái phát, Lưu Huyền phải chăm sóc anh ấy. Bị hai đứa tôi phát hiện ra, họ liền chuyển sang dùng nam sắc dụ hoặc, chiêu này lần nào cũng linh. Tần suất tôi và Lưu Huyền ngủ chung từ một tuần ba lần giảm xuống còn một tuần một lần, tất cả đều tại hai cái tên hồ ly tinh này. Có một lần, tôi thực sự không chịu nổi sự đòi hỏi hằng đêm của Lục Hành Chỉ, bèn đề nghị lén lút trốn ra ngoài chơi một chuyến, Lưu Huyền cũng có cùng ý tưởng, hai đứa tôi lập tức nhất trí. Nếu để Lục Hành Chỉ biết chắc chắn cậu ấy sẽ đòi đi theo, nghĩ đến cái eo của tôi là tôi không chịu nổi rồi. Hai đứa tôi thu dọn xong xuôi, liền đứa trước đứa sau đi ra ga tàu. Nhưng chưa đến được cửa ga đã bị bắt trở về. Lục Hành Chỉ mặt đen xì ngồi bên cạnh, tôi chột dạ không dám ngẩng đầu nhìn cậu ấy. "Nói đi, chạy cái gì?" "Chị chỉ là thấy mệt quá, muốn đi nghỉ ngơi một chút thôi." Tôi nhỏ giọng trả lời. "Chị có thể nói với em mà, để em đưa chị đi là được." "Đưa em đi với ở nhà thì có gì khác nhau, chỉ cần ở bên em là chị cả đêm chẳng ngủ được giấc nào. Cái eo của chị bây giờ vẫn còn mỏi đây này." Tôi tố cáo "tội ác" của Lục Hành Chỉ. "Phì" cậu ấy đột nhiên bật cười thành tiếng, vươn người ép tới, nhốt tôi vào một góc. Sau đó ghé sát tai tôi, dùng giọng khàn khàn nói. "Em coi như chị đang khen em đấy nhé."