Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Vốn không định mở ra, hiềm nỗi gió thổi lật trang giấy, lộ ra một nhúm lông hồ ly trắng kẹp trong cuốn sổ. Trang đó viết rằng: 「Con hồ ly thối đó lại rụng lông rồi, cả cái bồn tắm dính đầy lông lá, cô ta không thể không tắm rửa sao?」 Hay lắm, sau lưng lại nói tôi như vậy đấy. Cơn giận của tôi lập tức bốc lên, lật từng trang ra đọc. 「Hôm nay tôi đột nhiên phát hiện ra, mặt hồ ly thối nhỏ nhỏ, mũi nhỏ nhỏ, miệng nhỏ nhỏ, mắt cũng nhỏ nhỏ. Sao chỗ nào cũng nhỏ nhỏ thế nhỉ? Thế thì tôi không gọi cô ta là hồ ly thối nữa, gọi là tiểu hồ ly vậy.」 「Tiểu hồ ly thật là cao lãnh, nói chuyện với cô ta mà chẳng buồn thưa. Phải làm sao mới khiến cô ta chủ động nói chuyện với mình đây?」 「Thuật pháp của cô ta tiến bộ nhanh thật, tôi sắp theo không kịp rồi. Nhưng Phủ Linh đã nói, thích một người thì phải có năng lực có thể sánh vai cùng cô ấy.」 「Con sóc ở núi phía đông nói muốn gây sự chú ý với một người thì phải thỉnh thoảng xuất hiện trước mặt cô ấy, còn phải thảo luận với cô ấy thứ mà cô ấy hứng thú nhất. Tiểu hồ ly thích cái gì nhất nhỉ? Hình như là đánh nhau, cô ta đã nói với tôi mấy lần 'đừng ép tôi đánh anh' rồi.」 「Tiểu hồ ly quả nhiên chịu để ý đến mình rồi, giá mà lúc nào đó có thể hôn mình một cái thì tốt biết mấy. Tiếc là bây giờ mình vẫn chưa đánh thắng được cô ta, lúc nào đánh thắng được cô ta, mình nhất định phải bắt cô ta hôn mình một cái!」 「Mấy ngày nay luyện tập thêm nhiều, cuối cùng cũng thắng được cô ta rồi. Nhưng cô ta vẫn không chịu hôn mình. Thôi vậy, cứ ngoan ngoãn ăn đòn tiếp đi.」 「Chao ôi, bao giờ tiểu hồ ly mới chủ động đến hôn mình đây...」 「Tiểu hồ ly....」 Càng xem về sau mặt tôi càng nóng bừng, dứt khoát gập cuốn sổ lại định để chuột nhỏ mang trả lại. Ngọc giản bên hông rung lên, là truyền âm của mẫu hậu: 「Con ơi, con cứ ở lại núi Lạc Gia tuyệt đối đừng về, mẹ đã chôn rất nhiều linh đan thần khí dưới chân núi rồi, chắc đủ cho con dùng một thời gian đấy, tuyệt đối đừng về biết chưa? Hu hu hu...」 Đến cuối cùng, bà thế mà lại thút thít khóc. Trong lòng dâng lên một dự cảm không lành, tôi thu ngọc giản lại rồi tùy tiện kéo một đám mây lao về phía Thiên đình. Lúc tôi trèo lên đám mây, đúng lúc lướt qua Phủ Mộc đang trở về. Trong lòng ông ta ôm một đống thứ bị đóng băng phủ đầy sương giá, đã không còn nhìn rõ dáng vẻ ban đầu. Tôi có chút ngẩn ngơ, cứ như quay trở lại mùa đông năm đó được Phủ Mộc đưa về núi. Lúc đó tôi bị đóng băng đến ngất đi, nhưng nghĩ lại, ông ấy chắc cũng đã đưa tôi về nhà như thế này. Nếu lúc đó tôi và Thẩm Vân Trạch chết dưới tay Phủ Mộc, lại bị đổ vấy cho Phủ Linh. Vậy thì một người thầy như ông ấy, phải chịu bao nhiêu oan khuất đau khổ? Phủ Linh nhận ra tôi, quay người nở một nụ cười nhạt. Tay áo vung lên, đám mây của tôi đột ngột bay cao thêm vài trượng. Gió rít bên tai vù vù, từ xa tôi nhìn rõ khẩu hình miệng của ông ấy: 「Đi tìm cậu ta đi.」 10 Thiên đình lúc này đang trong tư thế sẵn sàng chiến đấu, các thiên binh thiên tướng đi nghỉ dưỡng sau trận đại chiến Thần Ma đều được mời về. Mà đối diện là một mảng đỏ rực, đám ma binh ăn mặc hớn hở. Tôi tìm hồi lâu mới thấy Thẩm Vân Trạch, lúc này hắn đã khôi phục dung mạo ban đầu. Đang định chạy qua, liền thấy một cái chổi lông gà quất mạnh xuống khuôn mặt đẹp trai đó. 「Suýt—」 mặt đột nhiên thấy hơi đau, tôi cứng nhắc dừng bước chân lại. Hồ hậu chống nạnh, không màng hình tượng chỉ vào mặt Thẩm Vân Trạch mắng xối xả: 「Bà già này mới tìm được con gái về mà mày đã muốn bắt cóc rồi, mày có còn là sói không hả!」 「Cái lão Ma quân bố mày ấy, trước đại chiến Thần Ma thế mà lại nói muốn mượn Thiên đình năm vạn binh lực, để bà đây tự mình đánh người mình? Con hồ ly ngàn năm như bà đây, sống lâu thế này rồi mà chưa thấy ai mặt dày hơn hai cha con nhà mày!」 Đợi sau khi Hồ hậu mắng xong, Thẩm Vân Trạch mới mở lời: 「Lần này tôi mang theo khế ước hòa bình vạn năm của Thần Ma tới, phụ quân đã đóng dấu xong rồi.」 「Lần này tôi tới, là dự định ở rể.」 Lần này không chỉ Thiên đình, mà ngay cả đám ma quân sau lưng Thẩm Vân Trạch cũng xôn xao hẳn lên. Ma quân chỉ có mỗi mụn con trai này, hắn ở rể rồi thì Ma tộc biết làm sao? Đám ma binh đi theo sau Thẩm Vân Trạch quỳ sụp xuống, ôm lấy chân tôi khóc lóc thảm thiết: 「Công chúa điện hạ người đừng đồng ý với ngài ấy mà, Ma quân nhà bọn em chỉ có mỗi một mầm non duy nhất này thôi!」 「Hôm nay nếu để ngài ấy ở lại đây, về nhà cái đầu sói của em không giữ nổi đâu hu hu hu...」 Thực ra sau khi xác minh tính chân thực của khế ước hòa bình, thái độ của Hồ hậu đã có phần dịu đi. Tôi nảy ra một ý: 「Nhi thần muốn xin mẫu hậu một việc.」 「Bé con cứ nói đi.」 「Sơn thần núi Đào Anh Phủ Mộc bị tước bỏ chức vị, mẫu hậu có thể giao núi Đào Anh cho nhi thần cai quản không?」 Thấy không liên quan đến chuyện cưới hỏi, Hồ hậu không do dự đồng ý ngay. Còn Thẩm Vân Trạch, hắn nghe xong liền biết tôi muốn làm gì, khẽ mỉm cười, không quấy rầy nữa. 11 Núi Đào Anh và núi Lạc Gia nằm sát vách nhau, một cái hướng Bắc, một cái hướng Nam. Vì vậy núi Đào Anh ẩm ướt âm u hơn, không có cây ăn quả xum xuê như Lạc Gia, nhưng nó cũng là nơi cư trú thích hợp của rất nhiều loài động vật nhỏ. Nhưng vì sự làm càn của Phủ Mộc, ngọn núi này dần trở nên suy tàn và không còn mấy động vật nữa. Mặc dù có Phủ Linh thu nhận, nhưng tôi nghĩ, những động vật này vẫn muốn quay về ngôi nhà thuộc về chính mình hơn. Sau khi tiếp quản Đào Anh, tôi được sự đồng ý của Phủ Linh liền dỡ bỏ hạn chế giữa hai ngọn núi, khuyến khích các loài động vật nhỏ cùng tôi kiến thiết lại Đào Anh. Dù sao cũng là nhà của chính chúng, Đào Anh nên như thế nào, tôi nghĩ chúng rõ hơn tôi nhiều. Lúc đầu đám động vật nhỏ còn rất giữ kẽ, về sau nhiệt huyết dần tăng cao, dần dần cởi mở hơn, mỗi đứa đều có ý tưởng riêng.