🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Siêu tiết kiệm và tiện lợi cho cả gia đình với dòng giấy vệ sinh treo tường TopGia làm từ bột giấy thiên nhiên an toàn, thiết kế 4 lớp dày dặn, siêu dai với tận 1280 tờ cho bạn thoải mái sử dụng!
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Ông ta giơ tay phẩy một cái lên mặt, liền hiện ra khuôn mặt của một người đàn ông trung niên. Tôi và Thẩm Vân Trạch chấn kinh nhìn nhau. Chỉ vì khuôn mặt này chúng tôi thực sự vô cùng quen thuộc, là Sơn thần núi Đào Anh láng giềng thường xuyên đến núi Lạc Gia làm khách — Phủ Mộc. Phủ Mộc đối đãi với mọi người xưa nay luôn ôn hòa lễ độ, ngay cả đối với những yêu tinh được Phủ Linh nhận nuôi như chúng tôi cũng rất hiền từ. Chỉ là ngọn núi mà ông ta quản lý khác với núi Lạc Gia trái cây xum xuê, hoa rụng rực rỡ, mà quanh năm chỉ toàn núi đồi khô héo cỏ dại. Lại còn thường xuyên có những tiểu tinh quái của núi Đào Anh đến núi Lạc Gia tìm kiếm sự che chở. Phải biết rằng trừ khi thực sự không thể chịu đựng nổi, tinh quái sẽ không tùy tiện chuyển nhà. Phủ Mộc hì hì cười: 「Dựa vào cái gì mà chỉ có Phủ Linh mới được chia ngọn núi tốt, ngọn núi của ta lại toàn là những yêu quái hôi thối đáng ghét? 「Ta ngứa mắt các ngươi lâu rồi, cuối cùng cũng cho ta tìm được cơ hội. Phủ Linh mất các ngươi, chắc hẳn sẽ rất đau lòng nhỉ. 「Nhưng không sao đâu, dù sao hắn cũng sẽ sớm đến bầu bạn với các ngươi thôi. Ha ha ha, ha ha ha.. ặc...」 Không đợi ông ta nói xong, chín cái đuôi của tôi đã thay phiên nhau xông lên quất mạnh một vòng vào khuôn mặt trung niên bóng dầu của ông ta. Còn Thẩm Vân Trạch, hắn tung một trảo sói đập lên đầu Phủ Mộc. Cái đầu tóc trắng dày đặc đó thần kỳ tách rời khỏi da đầu, xoay một vòng rơi xuống đất, lộ ra một cái đầu trọc lốc in dấu trảo sói đỏ tươi, sáng bóng loáng. Phủ Mộc thảm thiết kêu lên một tiếng, ôm đầu ngã lăn ra đất, bị tôi dùng đuôi quấn thành một cái bánh chưng. Ông ta mặt đầy vết đỏ, run rẩy chỉ vào tôi: 「Ngươi, các ngươi không giảng võ đức!」 Tôi sóc ông ta lên: 「Nói lắm quá, đánh xong sớm không phải tốt hơn sao?」 Thẩm Vân Trạch cũng rất chê bai, dùng thuật pháp lôi người ra khỏi đuôi của tôi, dùng xích sắt trói lại: 「Mặt ông ta đầy dầu, làm bẩn hết đuôi của cô rồi.」 Tôi nhìn bộ lông đã sáng hơn trước không ít, sâu sắc đồng tình: 「Chúng ta về Lạc Gia thôi, Phủ Linh dường như gặp nạn rồi.」 Ai ngờ Phủ Mộc cười khà khà: 「Các ngươi tưởng rằng chuyện đơn giản như vậy sao?」 Tôi nhíu mày, đang định tiến lại gần xem ông ta rốt cuộc muốn làm gì, thì bị Thẩm Vân Trạch mạnh bạo kéo giật về sau. Một tiếng vật nặng rơi xuống đất cực lớn truyền đến, chỉ thấy chỗ tôi vừa đứng chỉ còn lại một cái hố lớn. Mà ngôi nhà vốn đang yên lành, cũng trong cháy mắt tiêu biến trong không trung. Hóa ra nơi tôi ở bấy lâu nay chỉ là một ảo ảnh do thuật pháp nhào nặn ra. Nơi này thực chất là một bình nguyên rộng lớn bát ngát, cỏ dại mọc đầy. Phủ Mộc được thả ra, phía sau đứng mấy chục gã đại hán, trong đó có tên đại ca xã hội đen chiều nay. 「Quả nhiên đều là do ông sắp đặt!」 Phủ Mộc không nói nữa, vẫy vẫy tay, đám đại hán phía sau liền lao về phía chúng tôi. Những người này nhìn thì thô kệch, thực ra đều đã tu luyện qua thuật pháp, tuy chỉ là chút lông mi ngoài da nhưng hiềm nỗi bọn chúng đông người. Tôi và Thẩm Vân Trạch ban đầu còn có thể ứng phó tự nhiên, nhưng về sau dần dần trở nên lực bất tòng tâm. Rõ ràng tách ra ứng chiến sẽ phù hợp hơn, nhưng Thẩm Vân Trạch luôn nhất quyết đứng sát bên tôi. Lúc chiến đấu hắn luôn có thể nhanh chóng cứu tôi ra khỏi vòng vây, nhưng bản thân hắn vì thế mà chịu nhiều vết thương. Thấy Thẩm Vân Trạch lại phun ra một ngụm máu, tôi dùng đuôi quất mạnh về phía người đang tấn công hắn. Tiếng xương gãy răng rắc liên tiếp vang lên, tôi lại không tâm trí đâu mà quan tâm đến cái đuôi đang rũ rượi dưới đất, bò qua ôm lấy Thẩm Vân Trạch vào lòng. Có thứ gì đó lành lạnh được nhét vào tay. Tôi nhìn qua làn nước mắt mờ ảo, là một tấm Độn địa phù cao cấp cực kỳ hiếm có: 「Khụ khụ, Phủ Linh có nguy hiểm, khụ khụ, cô mau đi trước đi, tôi ở lại cầm chân.. khụ khụ... bọn chúng.」 Cái bộ dạng sắp chết đến nơi này của hắn, ngoài tự bạo ra thì còn cách nào để cầm chân nữa? Tôi ôm chặt lấy đầu hắn: 「Anh tin tôi, tôi sẽ đưa anh cùng ra ngoài.」 Nhưng trong lòng tôi thực ra cũng không có chút tự tin nào, giá mà tôi có mị thuật thì tốt rồi. Mị thuật của tộc Hồ ly nếu vận dụng thỏa đáng sẽ có tác dụng khống chế trên diện rộng, vào thời khắc mấu chốt có thể cứu mạng. Nghĩ đến việc Thẩm Vân Trạch trước đó bị mị thuật khống chế, nhưng lại vì một nụ hôn của tôi mà khôi phục. Tôi không khỏi nghi ngờ. Chẳng lẽ tôi thực sự có mị thuật? Phủ Mộc thấy chúng tôi đều mất khả năng tác chiến, hì hì cười tiến lên, giơ trượng định tung đòn cuối cùng cho chúng tôi. Tôi niệm khẩu quyết đã từng thử qua ngàn vạn lần, dùng hết sức lực nhấc cái đuôi bị gãy lên quất mạnh về phía bọn chúng. Cơn đau thấu xương từ đuôi thấm vào tứ chi bách hài, đầu óc tôi bỗng chốc trống rỗng, phun ra một ngụm máu lớn. Tuy nhiên kỳ tích không xảy ra, lòng tôi lạnh toát, nhắm chặt mắt lại. Người dưới thân đột nhiên lật người một cái. Thẩm Vân Trạch bảo vệ chặt chẽ tôi ở dưới thân, khóe môi còn vương tơ máu nở một nụ cười cực kỳ ôn nhu: 「Tiểu hồ ly, kiếp sau, em gả...」 「Lão trọc đầu, nộp mạng đi!」 「Đồ trọc hôi hám, thả anh Lang và chị Hồ ra.」 「Anh chị mau đi đi, Sơn thần đại nhân có nguy hiểm.」 Chỉ thấy từng đàn ong mật, bướm, bọ cạp, nhện, chuột... các loài động vật nhỏ lao về phía Phủ Mộc, xông lên phía trước nhất chính là con chuột nhỏ lông xám trắng trước đó. Những tiểu yêu tinh này ở giữa chừng có đứa hóa thành hình người, có đứa vẫn là dáng vẻ nửa người nửa yêu. Bọn chúng tuy còn nhỏ bé, nhưng lại cứng rắn chống đỡ được đòn đánh dùng hết toàn lực đó của Phủ Mộc.