🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Làm sạch sâu bụi bẩn và lớp trang điểm một cách dịu nhẹ cho mọi loại da với nước tẩy trang Garnier Micellar Cleansing Water, nay đã có dung tích siêu tiết kiệm lên đến 700ml cho nàng thoải mái sử dụng mỗi ngày.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Sắc mặt anh ta tức thì trầm xuống: "Đồ đầu gỗ." Lại mắng tôi, tôi bất mãn bĩu môi. Tiểu Hoa đứng một bên trộm cười thành tiếng. Diệp Lam Thư liếc nhìn Tiểu Hoa: "Em cười cái gì? Bài tập anh giao em đã ôn tập xong chưa? Mà chạy ra đây chơi?" Tiểu Hoa tức thì tiu nghỉu, ủ rũ trốn sau lưng tôi. Tôi chắn tầm mắt của Diệp Lam Thư, vừa định lên tiếng. Diệp Lam Thư đã hừ lạnh một tiếng: "Còn cô nữa, đang yên đang lành một đấng nam nhi, mặc nữ trang làm cái gì, hại tôi tìm mệt muốn chết!" Anh ta nhíu mày: "Tôi cũng có chê cô là đàn ông đâu." Dứt lời, anh ta như sực nhớ ra điều gì đó, lông mày thêm vài phần sắc bén: "Hay là nói, cô vì kẻ khác mà mặc thành thế này? Là ai? Lạc Bắc Thành sao? Hay là tên tiểu bạch ở Bách Hoa Lâu kia?" Anh ta vừa nói vừa đặt tay lên đốc kiếm một cách khả nghi. Tôi hoàn toàn không nghi ngờ gì, nếu lúc này tôi thật sự nói ra một cái tên nào đó, anh ta lập tức có thể xách kiếm tìm đến tận cửa nhà người đó. Haha, tôi cười gượng hai tiếng. Chỉ chỉ vào chính mình: "Không có ai khác, là tôi thôi, có khả năng nào là, vốn dĩ, tôi chính là nữ không?" "Cô là nữ tử?!" Anh ta sững sờ. "Thế mà cô lại tắm chung với tôi?! Còn cùng tôi thức trắng đêm tâm sự thâu đêm?" Anh ta vô cùng chấn kinh, tay run run mãi không nói nên lời. Tôi cũng có chút áy náy, cái này, cái này chẳng phải là do nảy sinh lòng háo sắc sao. Đó là cơ bụng tám múi, võ đạo thế gia cơ mà. Ai mà chẳng tò mò cái cảnh tượng đó chứ, tôi đã phải cày cuốc thiện cảm mãi mới cày ra được đấy. Bây giờ nghĩ lại vẫn thấy thèm thuồng, hì hì. "Cô, cô!" Anh ta chỉ chỉ tôi. "Tôi, tôi!" Lại chỉ chỉ chính anh ta, hồi lâu sau mới thở dài một tiếng. Giống như đã thông suốt điều gì đó: "Thôi bỏ đi! Tôi sẽ chịu trách nhiệm với cô." "Dù sao thì vốn dĩ tôi cũng……." Tôi ghé tai nghe thử, nhưng câu sau anh ta nói rất nhỏ, tôi không nghe rõ được chữ nào. Tôi theo bản năng hỏi một câu: "Vốn dĩ cái gì cơ?" Anh ta như thẹn quá hóa giận lườm tôi một cái: "Hỏi nhiều thế làm gì." "Thôi đi, cô là nữ tử cũng tốt, đỡ cho tôi bao nhiêu phiền não, chỉ là những kế hoạch trước đây cần phải thay đổi một chút rồi." Tôi tò mò: "Kế hoạch gì?" "Tất nhiên là kế hoạch cưới vợ rồi." Hả? Tôi chớp chớp mắt: "Anh định cưới ai vậy?" Chẳng nghe anh nói là anh có tâm thượng nhân bao giờ?" Mặt anh ta đầy vẻ chấn kinh, như một người bị phụ bạc: "Cô có ý gì, chẳng lẽ cô không muốn gả cho tôi?" "Cô đã cùng tôi nằm chung giường, cùng tôi tắm chung rồi! Cô còn muốn gả cho ai nữa?" Tôi ngẩn người: Tôi sững sờ. Không, đợi đã, cùng anh nằm chung giường, cùng anh tắm chung không phải là tôi, mà là tài khoản game của tôi cơ mà. "Ơ, tắm chung là tỷ tỷ phải gả sao? Vậy chẳng phải em cũng có thể cưới tỷ tỷ sao?" Tiểu Tiểu Dung từ sau lưng tôi ló ra: "Tuyệt quá! Em cũng muốn cưới tỷ tỷ, cưới tỷ tỷ rồi, tỷ tỷ có thể mãi mãi ở bên em rồi." Sắc mặt Diệp Lam Thư càng đen hơn. Anh ta một tay nhấc bổng Tiểu Tiểu Dung đang múa tay múa chân ra, nghiến răng nghiến lợi hỏi tôi: "Rốt cuộc, cô đã tắm chung với bao nhiêu người rồi?!" E hèm. Câu hỏi này thật sự là, rất khó nói. Tôi bước lên vài bước, một tay dắt Tiểu Tiểu Dung, một tay dắt Diệp Lam Thư. "Khoan bàn đến vấn đề này đã, những người khác đâu? Mọi người làm sao mà đến được thế giới này vậy?" "Thời gian gần đây mọi người ở đâu?" Sắc mặt cả hai người họ đồng thời trở nên khó coi. Tiểu Tiểu Dung thậm chí còn hằn học lườm Diệp Lam Thư một cái. Nhưng cả hai người bọn họ không ai trả lời câu hỏi của tôi, ngược lại đồng thời nắm chặt lấy tay tôi. Lực đạo đó lớn đến nỗi, nói là nắm chặt, chi bằng nói là khống chế, tôi cảm thấy hơi đau. "Chúng ta về nhà thôi." Về nhà? Về nhà nào cơ? Tôi vừa dứt lời, Diệp Lam Thư nhẹ nhàng giậm chân một cái. Giây tiếp theo, trong cơn hoa mắt chóng mặt, tôi đã đến một nơi vừa quen vừa lạ. Tôi quan sát sân vườn quen thuộc này, có chút mờ mịt: "Đây, đây là nhà tôi?" Nói một cách chính xác, đây là nhà của tôi trong game. Một ngôi nhà được xây dựng theo tỷ lệ một-một mô phỏng theo mẫu nhà trong game của tôi. Tôi mới lạ quan sát mọi thứ ở đây, đồ đạc, vườn rau, đều y hệt như trong game. Đừng nói đến góc độ bài trí, ngay cả chiều cao của rau trong vườn cũng y hệt như lúc trước khi đóng cửa game. "Lợi hại thật! Sao mọi người làm được hay vậy?" Diệp Lam Thư đắc ý hếch cằm: "Việc này có gì khó." "Chỉ cần cô muốn, sau này cô có thể sống ở đây, muốn ở bao lâu cũng được." "Trước đây cô chẳng phải cứ luôn nói với tôi là cô ở ký túc xá không quen sao, tôi cũng đoán thế, cái hộp nhỏ xíu đó thì ai mà ở cho quen được." "Sau này ở đây đi!" Tôi sững người, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa. Hóa ra những lời tôi nói họ đều nghe thấy, và đều ghi nhớ cả rồi. Thậm chí còn giúp tôi giải quyết nữa. Mặc dù tôi luôn kiên định coi họ là bạn bè, nhưng đôi khi không tránh khỏi việc tự nghi ngờ bản thân có phải thật sự là một kẻ quái dị hay không. nhưng khoảnh khắc này, tôi càng chắc chắn hơn rằng, tôi và họ luôn là sự nỗ lực từ cả hai phía. Tôi trao đi yêu thương, và họ cũng hồi đáp lại yêu thương. Khóe mắt tôi cay cay, nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống. Diệp Lam Thư lập tức cuống quýt: "Cô khóc cái gì chứ, trước đây lúc buồn thì cứ một mình đối mặt với cái điện thoại mà khóc, sao giờ vẫn còn hay khóc thế này." "Đừng khóc nữa, chỗ nào làm chưa đẹp sao? Tôi sửa lại cho cô là được chứ gì." Anh ta lúng túng dỗ dành tôi.