🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tự tin khoe cá tính với bộ set 24 móng tay giả đa dạng phong cách từ đính đá sang chảnh đến họa tiết nơ bướm ngọt ngào, giúp nàng sở hữu ngay bộ nail chuẩn salon ngay tại nhà chỉ trong tích tắc!
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
"Mạc Tử Ngôn, việc rời đi sáng hôm đó là vì em không biết phải đối mặt với mối quan hệ của chúng ta sau này như thế nào. Lúc đầu yêu xa khiến em thấy không an toàn, em không thể chấp nhận được. Em biết anh giận vì em đã bỏ đi mà không lời từ biệt, em xin lỗi." Mạc Tử Ngôn không nói gì, cũng không cử động. "Mạc Tử Ngôn, thời gian qua em đã suy nghĩ rất nhiều, em thích anh. Tuy em không biết bây giờ anh còn thích em hay không, nhưng ngay cả khi anh không chấp nhận em, em cũng muốn nỗ lực một lần." Mạc Tử Ngôn im lặng một lúc rồi bảo: "Em đang sốt cao, đợi em khỏi rồi hãy nói." rồi rời khỏi phòng. Tôi... thế là bị từ chối rồi sao? Sau khi đóng cửa phòng An Di, Mạc Tử Ngôn phải hít thở sâu vài lần mới dập tắt được sự xúc động trong lòng. Anh không biết dùng từ gì để diễn tả sự phấn chấn trong lòng mình, giống như một kỳ thi đã chuẩn bị hơn mười năm cuối cùng cũng nhận được kết quả như mong đợi. Việc An Di bỏ đi không lời từ biệt bảy năm trước, thực ra anh hiểu cô. Phá vỡ ranh giới bạn bè, lại vì lý do thực tế mà không thể làm người yêu, cô không biết phải đối mặt với anh thế nào. Nhưng mà, ai bảo lúc trước cô bỏ đi không lời từ biệt, vậy thì phải trừng phạt cô một chút, để xem cô làm thế nào. Sau đêm đó, thấy Mạc Tử Ngôn không nhắc lại chuyện cũ, tôi đành phải quay lại nhịp sống thường ngày. Đối với việc theo đuổi con trai, tôi chỉ có kinh nghiệm thất bại, ngoài việc nịnh nọt tặng quà thì chẳng biết gì khác. Mà Mạc Tử Ngôn đối với sự "theo đuổi" của tôi cũng tỏ ra ngó lơ. "An Di, tuần sau anh đi công tác, có lẽ tháng sau mới về." Mạc Tử Ngôn vừa về đến nhà đã thản nhiên nói. "Một tháng? Lâu vậy sao?" Ngày nào cũng gặp mặt, bỗng nhiên phải xa nhau, tôi cảm thấy không nỡ. Sau vài tháng chung sống, tôi đã quen với sự hiện diện của anh trong nhà, mỗi hành động của anh đều ảnh hưởng đến mọi cảm xúc của tôi. "Ừm, nếu thuận lợi thì một tháng, không thuận lợi thì có lẽ ba bốn tháng gì đó." Tôi hoảng rồi. Từ lúc tỏ tình đến nay, Mạc Tử Ngôn vẫn chưa cho tôi bất kỳ phản hồi nào, nếu ba bốn tháng mới gặp lại thì chẳng phải sẽ càng nguội lạnh hơn sao. Chợt nghĩ lại, hai ngày nữa là sinh nhật Mạc Tử Ngôn, nhất định phải "hạ gục" anh trước khi anh đi công tác! Hai ngày sau – Sinh nhật Mạc Tử Ngôn. Tôi tìm một cửa hàng bánh kem, dựa theo trí nhớ của mình, đặt làm lại mẫu bánh giống hệt chiếc bánh bảy năm trước. Mạc Tử Ngôn vừa mở cửa, nhìn thấy chiếc bánh liền đứng hình. Trong phòng ánh đèn mờ ảo đầy ám muội, rõ ràng là có "ai đó" đã cố tình trang trí. Mạc Tử Ngôn vậy mà cũng không nói gì, phối hợp thổi nến ăn bánh. Thấy anh vẫn không có phản ứng gì, tôi bèn lôi vài lon bia từ trong tủ lạnh ra. "Đến đây, ngày vui sao lại không uống rượu." Tôi đưa bia cho anh. Uống được vài lon, tôi thấy anh vẫn chưa có phản ứng gì. "Này, Mạc Tử Ngôn, anh không thấy cảnh này hơi quen sao?" "Ý em là sao? Sinh nhật chẳng phải đều như thế này à?" "Thì rất giống một khung cảnh nào đó từng trải qua ấy." "Khung cảnh gì?" Tôi nghiến răng, giả vờ như không có chuyện gì mà bật tivi lên. Lúc này tivi lại "tình cờ" phát bộ phim tình yêu từ bảy năm trước. Vừa vặn sắp đến đoạn "gay cấn". "Anh có thấy bộ phim này hình như đã xem rồi không?" "Có sao?" Tôi nắm chặt tay. Được, giả vờ giỏi lắm. Phim diễn đến đoạn nồng cháy, tiếng của nam nữ chính vang lên dồn dập, tôi liếc nhìn Mạc Tử Ngôn bên cạnh. Anh vẫn vẻ mặt thản nhiên, còn tôi thì không ngồi yên được nữa. Tôi nghiêng người dùng tay dính một chút kem quyệt lên khóe môi. "Này, Mạc Tử Ngôn." Tôi cố tình đẩy đẩy anh, bắt anh nhìn mình. "Sao vậy?" Mạc Tử Ngôn quay đầu lại, vẻ mặt ngơ ngác. "Anh có thấy hôm nay em hơi khác không?" Tôi lúc này cố tình tỏ vẻ lười biếng, tóc búi hờ, mặc chiếc áo phông rộng thùng thình để lộ đôi chân dài miên man, lại còn trang điểm nhẹ và "cố tình" để dính kem nơi khóe môi. Nếu không phải cố tình nhẫn nhịn, Mạc Tử Ngôn chắc đã không kìm lòng nổi từ lâu rồi. "Em á? Không có mà." Tôi cảm thấy thất bại tràn trề. Mạc Tử Ngôn này không lẽ là cố ý sao? Theo trực giác của tôi, anh ấy phải có cảm giác với tôi chứ, sao đến giờ vẫn chưa có phản ứng gì. Lúc này phim trên tivi đã diễn đến đoạn cao trào nhất, đừng nói là Mạc Tử Ngôn, ngay cả tôi cũng bị gợi lên những phản ứng sinh lý, vậy mà anh trước mặt vẫn thản nhiên như không. Bầu không khí dần nóng lên, tôi lấy hết can đảm ngồi sát lại gần anh, định dùng "mỹ nhân kế". "Mạc Tử Ngôn..." "Ngày mai anh còn có việc, cảm ơn em hôm nay đã tổ chức sinh nhật cho anh, chúc ngủ ngon." Mạc Tử Ngôn dứt khoát đứng dậy rời đi, để lại tôi ngơ ngác đứng hình. Về đến phòng, Mạc Tử Ngôn lập tức lao vào phòng tắm, dội nước lạnh suốt 10 phút mới bình tĩnh lại được. Nếu ở lại thêm một phút nữa, anh sẽ không thể kiểm soát được mình. Bảy năm rồi, nỗi nhớ dành cho cô chưa bao giờ nguôi ngoai. Sự ra đi không lời từ biệt năm xưa đã khiến anh suy sụp suốt mấy tháng trời, nhưng nó không làm thay đổi tình cảm anh dành cho cô. Vì vậy, lần gặp lại sau bảy năm này, anh chỉ cần nhìn cô một cái là đã không thể kìm nén được tình cảm của mình. Vừa thấy chiếc bánh kem đó, anh đã biết An Di muốn làm gì. Vốn dĩ anh không định kiềm chế, nhưng nhìn thấy sự theo đuổi vụng về của cô bây giờ, anh lại nảy sinh ý định trêu chọc cô một chút. Đợi thêm chút nữa, đợi đến khi em thích anh hơn, không thể rời xa anh hơn, chúng ta vẫn còn cả quãng thời gian dài phía trước mà. Cuối tuần, tôi cố tình ăn diện thật lộng lẫy, trang điểm tinh xảo, diện chiếc váy hai dây màu hồng nhạt, mục đích là để thu hút sự chú ý của Mạc Tử Ngôn. Quả nhiên thấy anh khẽ nhíu mày. Tôi khẽ hất mái tóc dài, để lộ xương quai xanh. "Mạc Tử Ngôn, em có hẹn ra ngoài một chút, tối nay có lẽ về hơi muộn, anh không cần để đèn phòng khách đâu." Chân mày Mạc Tử Ngôn càng nhíu chặt hơn. Nói xong, tôi cố tình lờ anh đi, chọn một đôi giày cao gót nhỏ, cúi người xỏ giày. Chân trái khẽ nhấc lên làm tà váy xẻ lộ ra đôi chút, trông cực kỳ gợi cảm. Thực ra động tác này tôi đã tập luyện rất nhiều lần rồi. Quyến rũ người khác thật chẳng dễ dàng gì. Tôi thoáng thấy nắm đấm của Mạc Tử Ngôn dường như đang siết chặt. Đột nhiên, điện thoại tôi reo lên, kế hoạch diễn ra đúng như dự tính. Vì đang xỏ giày nên tôi đành bật loa ngoài. "An Di, em chuẩn bị xong chưa! Nói cho em một tin vui nhé, tối nay họp lớp, Trần Hàng cũng đến đấy!" "Cái gì! Chị không nói sớm! Anh ấy khi nào thì..." Nghe đến đây, Mạc Tử Ngôn quả nhiên sải bước tiến lại gần, ngắt cuộc gọi của tôi. "Em mặc thế này đi gặp Trần Hàng?" "À, không phải, anh vừa nghe thấy đó, em vừa mới biết anh ấy đến."