🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tóc giả kẹp dài thẳng xoăn light 60cm lọn nhiều màu phong cách Hàn Quốc Galistore
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Cố Thời Thần rõ ràng là có chuẩn bị mà đến, trò chuyện với bảo vệ vài câu là bảo vệ đã định mở cửa cho vào. Thấy Cố Thời Thần sắp vào đến nơi, tôi nhất thời nóng ruột, trực tiếp lao tới ôm chặt lấy cổ anh ta: "Thần Thần, trùng hợp quá, anh cũng ở đây à. Đi thôi, chúng ta cùng vào." Cố Thời Thần bị tôi siết cổ đến mức không nói nên lời, bảo vệ cũng bị sự xuất hiện đột ngột của tôi làm cho giật mình. "Đây là bạn cháu ạ, chú ơi, bọn cháu cùng vào nhé." Nhân lúc cả hai người chưa kịp phản ứng, tôi kéo Cố Thời Thần đi thẳng vào trong, đến nơi bảo vệ không nhìn thấy được mới buông tay. Cố Thời Thần bị phen hú vía, sau khi tôi buông tay anh ta còn thở hồng hộc một hồi lâu, gương mặt mang biểu cảm như muốn giết người nhìn chằm chằm tôi: "Cô muốn hại chết tôi đấy à?" "Cái này... nhị thiếu gia, chẳng phải tôi thấy anh nên mới kích động sao ạ." Tôi gượng gạo giải thích: "Gặp được anh đúng là vui quá đi mất. Mà sao anh lại ở đây thế ạ?" "Tôi đến đây gặp một người bạn, còn cô không ở nhà làm việc, sao lại lẻn ra đây làm gì?" Cố Thời Thần rõ ràng là không mặn mà với lời nịnh nọt của tôi, lạnh lùng hỏi ngược lại. "Tôi..." Cố Thời Thần đột ngột hỏi câu này làm tôi cứng họng. "Tôi đến để làm chút việc giúp Cố tổng." May mà Cố Thời Thần cũng không truy hỏi thêm. "Nhị thiếu gia, anh thật sự đến gặp bạn sao ạ? Anh đến gặp ai thế?" Người bạn mà Cố Thời Thần định gặp không lẽ chính là họa sĩ họ Diệp kia? "Cô có ý kiến gì à?" Cố Thời Thần tỏ vẻ không hài lòng khi tôi chất vấn, anh ta liếc tôi một cái rồi nói. Thấy anh ta không trả lời thẳng thắn, trong lòng tôi chỉ biết sốt ruột. "Không có, không có, tôi chẳng phải là đang quan tâm anh sao." Cố Thời Thần không mắc cái bẫy đó, anh ta liếc nhìn tôi: "Đi thôi." Giọng điệu đó chẳng khác nào hoàng đế ra lệnh cho tiểu thái giám. Tôi đứng đực ra tại chỗ: "Đi đâu cơ ạ?" "Chẳng phải cô đến tìm Diệp Chi Thu sao." Cố Thời Thần ngẩng cao đầu đầy kiêu ngạo bước đi. Gã mặt trắng Cố Thời Thần không biểu cảm gì, nhưng lời nói ra lại làm tôi giật mình: "Nhị thiếu gia, sao anh lại biết tôi đến tìm Diệp Chi Thu ạ?" "Anh tôi nói đấy." Nghe xong câu này, tôi chết lặng trong gió. Tôi vì chuyện tình yêu của đại tổng tài mà bôn ba khắp nơi, chỉ sợ bị Cố Thời Thần nhanh chân đến trước, anh ta thì hay rồi, chiến tranh còn chưa bắt đầu đã trực tiếp khai hết bài cho kẻ địch. Tôi cố gắng kìm nén biểu cảm, cười khổ nói: "Vậy nhị thiếu gia, anh đến đây là..." "Đến nơi rồi cô sẽ biết." Đồ ranh con, tưởng tôi không biết chắc, còn bày đặt thần thần bí bí. Khu nghỉ dưỡng suối nước nóng này chủ yếu là khách ở ngắn hạn, người ở lâu dài như Diệp Chi Thu không nhiều. Để không bị người khác làm phiền, ông ấy ở một căn nhà hẻo lánh nhất. Chúng tôi tùy tiện hỏi vài người là đã tìm ra được địa chỉ. Trong truyện mô tả đoạn Cố Thời Thần tìm tranh không nhiều, tôi vốn tưởng đã tìm được Diệp Chi Thu thì việc lấy tranh cũng đơn giản thôi. Nào ngờ khi chúng tôi đến nhà Diệp Chi Thu trình bày ý định, ông ấy căn bản không thèm cho chúng tôi bước chân vào cửa. "Nhị thiếu gia, bây giờ phải làm sao đây ạ?" Tôi nhìn sang Cố Thời Thần cầu cứu, anh ta thì vẫn đang mải mê tạo dáng. Vì trong truyện anh ta lấy được tranh nên chắc bây giờ cũng phải có cách gì chứ nhỉ. "Cứ ở đây chờ đi." Giọng nói của Cố Thời Thần vô cùng thản nhiên. "Anh định dùng sự chân thành để làm lung lay đại họa sĩ họ Diệp sao?" "Không phải." Tôi mang vẻ mặt ngơ ngác: "Vậy chúng ta ở đây làm gì?" "Sắp mưa rồi, tôi không mang ô." Tôi... Quả nhiên trời đổ mưa to, lại còn có gió. Tôi và Cố Thời Thần đứng trong một cái chòi nghỉ mát cạnh nhà Diệp Chi Thu, nước mưa theo gió hắt xiên vào, chẳng mấy chốc tôi đã bị ướt sũng từ đầu đến chân. "Anh bảo nếu chúng ta nhân lúc trời mưa này đi gõ cửa một lần nữa, liệu ông ấy có thấy thương cảm mà cho vào không?" Tôi ôm cánh tay run bần bật. Cố Thời Thần quay người lại, hừ lạnh một tiếng định nói gì đó, sau khi liếc nhìn tôi một cái liền cởi áo khoác trùm lên đầu tôi. "Mặc vào đi." Cái tên Cố Thời Thần này vào lúc mấu chốt xem ra cũng khá là lịch thiệp đấy chứ. Bản thân tôi vốn không có thói quen xem dự báo thời tiết nên lúc ra ngoài ăn mặc rất mỏng manh. Lúc này lạnh đến mức răng đánh vào nhau lập cập, tôi cũng chẳng buồn khách sáo với anh ta nữa. "Cảm ơn thiếu gia, anh đối xử với tôi tốt quá." Tôi vừa xỏ áo vào vừa nịnh hót Cố Thời Thần. "Tôi là sợ cô bệnh rồi thì không có ai làm việc cho nhà tôi thôi." Đúng là miệng chó không mọc được ngà voi, nể tình cái áo khoác đang mặc trên người nên tôi không thèm chấp anh ta. Không biết bao lâu trôi qua, mưa dần dần tạnh. Cả tôi và Cố Thời Thần đều biến thành chuột lột. Chỉ là cái tên Cố Thời Thần này tuy có hơi đáng ghét nhưng bộ dạng bên ngoài thì đúng là không có chỗ nào để chê. Lúc này, những sợi tóc mái nửa khô nửa ướt của anh ta lòa xòa trước trán, trong mắt dường như còn mang theo hơi nước chưa tan, mờ mờ ảo ảo. Kết hợp với đôi gò má hơi ửng hồng, trông anh ta chẳng khác nào một mỹ nam yếu đuối cần người che chở. Tôi nhìn đến ngẩn cả người, trong lòng cảm thán lời người xưa nói đúng là không sai chút nào, quả nhiên là hồng nhan họa thủy mà. May mà trận mưa này tôi và Cố Thời Thần cũng không phải chịu phí công. Họa sĩ họ Diệp thấy chúng tôi thật sự đứng dưới mưa chờ lâu như vậy nên chắc trong lòng cũng có chút động lòng, cuối cùng cũng cho phép chúng tôi vào nhà.