🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Dép nữ xixitiao mềm nhẹ giá rẻ, dép đi trong nhà phong cách dễ thương mẫu mới
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Vì sự nhạy cảm cao độ đối với tuyến tình cảm của hai người nên tôi buộc phải hạ thấp thiện cảm của cô ấy xuống mức tối thiểu. "Nhan sắc của Cố Thời Thần á, so với Cố tổng thì kém xa. Hai người họ dì đừng nhìn trông có vẻ hơi giống nhau, nhưng thực chất chẳng khác nào hàng thật trên mạng và hàng nhận được ngoài đời đâu ạ." "Hơn nữa dì có để ý thấy Cố Thời Thần và Cố tổng cao xấp xỉ nhau, nhưng hễ ngồi xuống là Cố Thời Thần lại cao hơn hẳn một đoạn không?" "Điều đó chứng tỏ gì ạ? Chứng tỏ chân anh ta ngắn đấy ạ!" "Làm gì có chuyện đó." Tô Hoán rõ ràng là có chút nghi ngờ lời tôi nói. "Tỉ lệ cơ thể của Thần Thần cũng ổn mà." "Đó là vì dì bị sự hoàn mỹ của Cố tổng làm cho mờ mắt rồi nên không nhìn thấy những người khác thôi." "Dì không thấy từ khi anh ta đến, bữa sáng trong nhà đều đổi thành sữa hết rồi sao? Đó là để cho anh ta cao thêm tí nữa đấy ạ!" Tôi càng nói càng hăng: "Còn nữa nhé, ngoài ngoại hình ra, cái tính tình với năng lực của Cố Thời Thần có cái nào ra hồn đâu ạ. Anh ta đến cái móng chân của Cố tổng cũng không bằng nữa là." "Vì vậy, chuyện thầm thương trộm nhớ anh ta sau này dì đừng nhắc lại nữa nhé, cháu không chịu nổi nỗi uất ức này đâu." Tôi giả bộ thâm trầm vỗ vỗ vai Tô Hoán rồi chắp tay sau lưng bước ra khỏi bếp. Ai ngờ vừa bước ra khỏi cửa bếp đã đâm sầm vào một người. Tôi ngẩng đầu nhìn lên. Không khí lập tức đóng băng. Người đang đứng trước mặt với gương mặt đen như nhọ nồi kia không phải Cố Thời Thần thì còn ai vào đây nữa! Trong lòng tôi vẫn còn ôm một tia hy vọng, nghĩ rằng chắc Cố Thời Thần không nghe thấy đâu, bèn dè dặt hỏi: "Nhị thiếu gia, có phải anh đói rồi không ạ? Để tôi tìm cái gì cho anh ăn nhé?" Cố Thời Thần ngoài cười nhưng trong không cười nhìn tôi, nghiến răng nghiến lợi rặn ra một câu: "Không cần, tôi uống sữa để cho cao lên." Câu này vừa nói ra là tôi biết tiêu đời rồi. Những lời vừa nãy anh ta đã nghe thấy hết rồi. "Nhị thiếu gia, tôi có thể giải thích ạ, lúc nãy tôi..." "Im miệng!" Chưa nói hết câu, Cố Thời Thần đã cắt ngang lời tôi. Tô Hoán nghe thấy tiếng động cũng bước ra ngoài. Rõ ràng cô ấy còn lúng túng hơn cả tôi trong tình huống này, đỏ mặt giải thích: "Thần Thần, bọn tôi chỉ đang đùa thôi, cậu đừng để bụng nhé." "Không sao đâu ạ, em muốn uống sữa." Quả nhiên, thái độ đối với nữ chính và đối với tôi hoàn toàn khác hẳn nhau. "Để tôi đi lấy cho anh ngay đây ạ." Tôi nhấc chân định chạy vào bếp, chỉ sợ chạy chậm một bước là Cố Thời Thần không hài lòng. Ai ngờ vừa quay người đã bị anh ta từ phía sau xách cổ áo lên. "Trong tủ lạnh không có loại tôi thích, cô đi siêu thị mua cho tôi." Cố Thời Thần rõ ràng là đang cố ý làm khó tôi. Uống sữa bao nhiêu ngày nay rồi có thấy anh ta kén chọn gì đâu. Nhưng vì tôi là người sai trước nên lập tức nịnh nọt bày tỏ: "Để tôi đi tìm tài xế, đi mua cho anh ngay ạ. Thiếu gia thích vị gì, hãng nào, anh cứ việc nói ạ." "Không cần, tôi muốn đích thân đi chọn." Thế là dưới ánh mắt "tự cầu phúc đi" của Tô Hoán, Cố Thời Thần xách tôi đi ra ngoài. Sau khi Cố Thời Thần lên xe, tôi định đi theo, nào ngờ anh ta trực tiếp khóa cửa xe lại, còn mang vẻ mặt tươi cười nhìn tôi nói: "Xin lỗi nhé, lúc tâm trạng không tốt tôi không thích ngồi chung xe với người khác." Được rồi, anh là thiếu gia, anh nói gì cũng đúng hết. Tôi nghĩ bụng, dù sao ở đây cách siêu thị cũng chỉ có một cây số, coi như đi bộ tập thể dục vậy. Ai ngờ con chó hay cắn là con chó không sủa, cái gã Cố Thời Thần mặt trắng này tâm địa lại xấu xa đến thế. Siêu thị gần đây không đi, anh ta cứ thế lái xe đến cái siêu thị cách đó tận 10 cây số. Đến được siêu thị thì chân tôi cũng sắp gãy rồi. Trên đường về, tôi thật sự không đi nổi nữa, nằm bẹp xuống đường lớn, tỏ ý muốn giết muốn mổ gì tùy anh. Thấy người xung quanh xúm lại ngày càng đông, Cố Thời Thần cũng sợ mất mặt nên cuối cùng mới đại khai sát giới, cho phép tôi lên xe về cùng. Về đến biệt thự, tôi vừa nặn vết phồng rộp trên chân vừa mắng chửi Cố Thời Thần thầm tệ. Cái đồ quỷ nhà anh hèn gì nữ chính không thèm để mắt tới! Từ sau vụ "sữa tươi", mối thâm thù giữa tôi và Cố Thời Thần coi như đã chính thức được xác lập. Ngày nào cũng đấu đá một mất một còn, mà đa phần là tôi "mất" còn anh ta thì "còn". Cố Thời Thần không chịu để tôi sống yên ổn, thế là vô tình hay hữu ý cứ bày việc ra cho tôi làm. Nào là quần áo của anh ta nhất định phải giặt tay, phòng của anh ta không quen để người lạ quét dọn. Dưới sự "quan tâm" của nhị thiếu gia họ Cố, lần đầu tiên ở thế giới này tôi có cảm giác như đang đi làm thật sự. Dưới sự áp bức cả về thể xác lẫn tinh thần, tôi thậm chí cảm thấy mức lương tháng mấy chục vạn tệ cũng không thể bù đắp nổi những tổn thương trong lòng mình. Ngày tháng sống không bằng chết đó trôi qua vài ngày, cuối cùng tôi cũng đón nhận được cơ hội để thở phào. Sinh nhật của Tô Hoán sắp tới rồi, thế là tôi lên đường đến thành phố lân cận tìm họa sĩ Diệp Chi Thu. Sau khi tìm rõ địa chỉ, tôi trực tiếp đặt vé máy bay. Suốt quãng đường rất thuận lợi, kết cục đến cửa khu nghỉ dưỡng tôi bị chặn lại. Khu này phải đặt trước VIP mới vào được, người bình thường căn bản không có cửa. Tôi đã dùng hết lời lẽ ngon ngọt mà ông chú bảo vệ vẫn nhất quyết không cho vào. Ngay khi tôi đang định gọi cho Cố Thời Yển để nhờ anh ta dùng quyền trợ giúp của tổng tài, thì đột nhiên thoáng thấy một bóng người quen thuộc. Hóa ra là Cố Thời Thần, sao anh ta lại ở đây nhỉ? Theo cốt truyện, rõ ràng là một ngày trước sinh nhật nữ chính anh ta mới tìm thấy Diệp Chi Thu cơ mà. Chẳng lẽ cốt truyện vì tôi mà thay đổi, dòng thời gian sau đó cũng thay đổi theo chăng? Chuyện này cũng không loại trừ khả năng. Nói tóm lại là không quản được nhiều như thế, không thể để anh ta lấy được bức tranh.