🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Dép nữ xixitiao mềm nhẹ giá rẻ, dép đi trong nhà phong cách dễ thương mẫu mới
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Kiếp trước làm nhân sự (HR) suốt ba năm, việc tuyển người đối với tôi mà nói là dễ như trở bàn tay. Thế là tôi vỗ ngực cam đoan việc này cứ để tôi lo. "Thế thì tốt quá, chú cũng không rành mấy việc này, vậy cháu giúp chú xem có ai phù hợp không nhé." Quản gia vui vẻ nói. "Chú ơi, nhà mình có yêu cầu gì về giới tính, học vấn, chiều cao, cân nặng, ngoại hình không ạ? Lương lậu thế nào? Cơ cấu lương ra sao? Có hoa hồng không? Lương phát vào ngày mấy? Có thưởng cuối năm hay lương tháng 13 không? Thời gian thử việc bao lâu? Có đóng bảo hiểm và phúc lợi đầy đủ không? Thời gian làm việc sắp xếp thế nào? Có bao ăn ở không? Còn nữa..." Tôi phát huy tối đa chuyên môn nghề nghiệp, hỏi đến mức quản gia ngẩn cả người. "Thanh Thanh, cháu từ từ thôi, chú phản ứng không kịp." Quản gia rõ ràng bị một tràng câu hỏi của tôi làm cho choáng váng, bấm đốt ngón tay trả lời: "Yêu cầu thì tốt nhất là tìm một cô gái, làm việc cẩn thận một chút. Học vấn hay ngoại hình thì không yêu cầu gì, làm việc lanh lẹ là được." "Lương cứng mỗi tháng là 10 vạn tệ. Cuối năm thì hàng năm thiếu gia sẽ lì xì cho mọi người khoảng 8 đến 10 vạn gọi là chút tấm lòng." "Bảo hiểm phúc lợi ở đây đều đóng đủ cả, ăn ở đều tại biệt thự. Cháu vừa hỏi gì nữa ấy nhỉ, Thanh Thanh, chú không nhớ hết được." "Đợi đã chú, chú nói mỗi tháng bao nhiêu tiền cơ?" Tôi không tin vào tai mình nữa. "Lương cứng mỗi tháng là 10 vạn tệ, nhưng thiếu gia nhà ta hào phóng lắm, nếu cậu ấy hài lòng với công việc của cháu thì mỗi tháng cũng sẽ thưởng thêm." Bảo mẫu lương tháng 10 vạn tệ? Kiếp trước bà đây làm cả năm còn không kiếm nổi 10 vạn! Hay là tiền ở thế giới này đã mất giá đến mức này rồi? Nhưng lúc nãy tôi vừa lướt điện thoại của nguyên chủ, rõ ràng thấy gói chân gà vẫn là một tệ rưỡi một túi mà! Đây chính là thế giới của người giàu sao? Đúng là giàu đến mức không còn nhân tính! Không được, đó là 10 vạn đấy, tôi có chết cũng phải chết ở vị trí này! Trong lúc não tôi còn đang suy nghĩ thì cái miệng đã đưa ra quyết định: "Chú ơi, cháu đột nhiên thấy cơ thể mình lại ổn rồi, cháu quyết định tiếp tục làm ở đây." Quản gia rõ ràng rất khó hiểu trước thái độ thay đổi đột ngột của tôi, nhưng vẫn quan tâm: "Thanh Thanh cháu không cần gượng ép đâu, sức khỏe là quan trọng nhất. Yên tâm, chú nhất định sẽ tranh thủ tìm người thay cháu, cháu cứ yên tâm tịnh dưỡng." Chú ơi, chú đúng là chú ruột của cháu mà. "Chú à, cháu nói chú nghe, giới trẻ bây giờ ấy, cứ như nụ hoa trong nhà kính, vừa gặp chút trắc trở đã đỏng đảnh không chịu nổi rồi đòi bỏ cuộc. Cháu không phải hạng người đó đâu." "Đừng nói đây chỉ là bệnh vặt, kể cả cháu có mắc bệnh nan y thật thì cháu cũng phải kiên trì đến giây phút cuối cùng." Tôi nói với quản gia bằng vẻ mặt vô cùng chính nghĩa. "Chú nhìn thiếu gia lớn lên từ nhỏ, luôn tận tụy với công việc, giờ là lúc chú nên hưởng phúc rồi mà vẫn kiên trì bám trụ vị trí. Có một tấm gương như chú, cháu càng không có lý do gì để từ bỏ." "Yên tâm đi chú, cháu nhất định sẽ làm việc thật tốt, cố gắng để thiếu gia nhà ta hài lòng tuyệt đối." Quản gia rõ ràng bị bài phát biểu hùng hồn của tôi làm cho cảm động, giọng nói hơi run run: "Đứa trẻ ngoan, không ngờ trẻ tuổi như cháu mà đã có giác ngộ cao như vậy. Yên tâm đi, chú sẽ nói với thiếu gia, tuyệt đối không để cháu chịu thiệt thòi đâu." Quản gia vỗ vai tôi đầy tán thưởng rồi hài lòng rời đi. Dù tính mạng rất quan trọng, nhưng nếu bắt tôi trơ mắt nhìn công việc lương tháng 10 vạn trôi mất, thì chẳng cần ai ra tay, tôi cũng tự nhồi máu cơ tim mà chết mất. Hơn nữa, Tiết Thanh Thanh bản gốc có kết cục không tốt đều là do cô ta tự chuốc lấy. Chỉ cần tôi không phá hoại tình cảm của nam nữ chính, thì với tư cách là một cô bảo mẫu nhỏ bé, cũng chẳng ai nhắm vào tôi làm gì. Hơn nữa, tình cảm của hai người họ sở dĩ trắc trở như vậy đều là do những hiểu lầm ngớ ngẩn mà ra. Tôi nắm kịch bản trong tay, trên đường nam chính truy thê tôi chỉ cần hiến vài kế, tổng tài vui vẻ rồi thì còn lo gì không có ngày lành tháng tốt nữa. Ngày phát tài phát lộc của bà đây cuối cùng cũng đến rồi, tôi cứ thế yên tâm ở lại biệt thự. Mấy ngày tôi xuyên không tới, nam nữ chính vẫn chưa xuất hiện. Theo suy đoán cốt truyện, thời gian này nam chính chắc đang đưa nữ chính ra nước ngoài đàm phán dự án, phải vài ngày nữa mới về. Tuy tôi là bảo mẫu, nhưng việc quét dọn đã có nhân viên vệ sinh riêng, nấu ăn đã có đầu bếp. Bình thường tôi chỉ việc thảnh thơi chỉ tay năm ngón bảo người khác làm việc, ngày tháng không thể sung sướng hơn. Nói thật, Tiết Thanh Thanh này đúng là không biết hưởng phước, ngày tháng tốt đẹp thế này không chịu ở yên, cứ thích bày trò linh tinh làm gì không biết. Trong lúc tôi đang đắm chìm trong cuộc sống an nhàn này không dứt ra được, thì nam nữ chính cuối cùng cũng về. Lúc đó tôi đang thảnh thơi nằm trong sân ăn trái cây phơi nắng, một chiếc Maybach - trang bị tiêu chuẩn của truyện tổng tài - từ từ lái vào. Tài xế mở cửa xe, bước xuống đầu tiên là một người đàn ông mặc vest đen, chiều cao ít nhất cũng phải 1m85 trở lên, gương mặt dùng từ ngữ trong tiểu thuyết để miêu tả thì đúng là "ngũ quan hoàn hảo như tạc tượng". Nhìn bộ dạng này tôi cũng biết đây chính là nam chính Cố Thời Yển của chúng ta, quả nhiên là rất đẹp trai. Sau khi xuống xe, Cố Thời Yển đưa tay về phía trong xe, rõ ràng là muốn dắt người bên trong xuống, nhưng đối phương có vẻ không nể mặt, không những không thèm đếm xỉa mà còn đẩy anh ta một cái. Cố Thời Yển loạng choạng, người bên trong tự mình bước xuống xe. Dám đối xử với nam chính của chúng ta như vậy thì còn ai vào đây nữa, chắc chắn là nữ chính Tô Hoán. Sau khi nữ chính xuống xe, mắt tôi lập tức biến thành hình ngôi sao. Một mỹ nhân chuẩn mực, đôi mắt to tròn long lanh, làn da trắng nõn, vóc dáng thanh mảnh cao ráo, ngay lập tức khơi dậy ham muốn bảo vệ của người khác. Đừng nói là Cố Thời Yển yêu đến chết đi sống lại, đến tôi đây cũng không cầm lòng được. Chỉ là tâm trạng của vị mỹ nhân này có vẻ không được tốt cho lắm, xuống xe xong là mặt lạnh tanh, đối với những tiếp xúc cơ thể của nam chính cũng rất kháng cự, đi thẳng vào trong phòng mà không thèm nói với Cố Thời Yển một câu nào. Chuyện này là có vấn đề rồi, tôi cố gắng nhớ lại cốt truyện.