🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Siêu tiết kiệm và tiện lợi cho cả gia đình với dòng giấy vệ sinh treo tường TopGia làm từ bột giấy thiên nhiên an toàn, thiết kế 4 lớp dày dặn, siêu dai với tận 1280 tờ cho bạn thoải mái sử dụng!
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Sau khi nói chuyện rõ ràng với Cố Thời Thần, tôi cũng không còn âm thầm đối đầu với anh ta nữa. Chỉ là không hiểu sao tôi lại thấy hơi ngại khi gặp Cố Thời Thần. Chắc là vì đã hiểu lầm anh ta nên nhất thời chẳng biết đối mặt thế nào. Tôi tự trấn an mình như vậy, đồng thời cũng cố gắng tránh xuất hiện cùng lúc với anh ta. Tôi vốn tưởng ngày tháng cứ thế trôi qua bình yên vô sự thì Cố Thời Thần lại sắp đi rồi. Trong truyện anh ta vốn dĩ không phải là người thích sự ổn định, vì tình cảm với nữ chính nên mới chọn ở lại tạm thời. Bây giờ anh ta không thích nữ chính nữa thì việc rời đi vì không còn gì vướng bận cũng là chuyện bình thường thôi. Như vậy cũng tốt, tôi cuối cùng có thể thở phào nhẹ nhõm, chẳng cần lo lắng về tình cảm của anh ta dành cho Tô Hoán nữa. Khi quản gia báo tin này cho tôi, tôi đã cố tỏ ra thản nhiên để che giấu nỗi mất mát lenỏi trong lòng. Buổi tối khi tôi đang chuẩn bị đi ngủ thì đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa. Mở cửa ra, người đang đứng bên ngoài chính là Cố Thời Thần. "Có chuyện gì mà anh đến muộn thế này ạ?" Tuy chúng tôi sống cùng một mái nhà nhưng tôi cố tình tránh giao tiếp trực tiếp với Cố Thời Thần, làm tôi có cảm giác như đã lâu lắm rồi không gặp anh ta vậy. "Quản gia chắc đã nói với cô là tôi sắp đi rồi chứ?" Giọng của Cố Thời Thần có chút khàn khàn. Anh ta đứng ngược sáng làm tôi cảm thấy có một áp lực vô hình nào đó. Vừa nghe Cố Thời Thần nói câu này vành mắt tôi chẳng hiểu sao lại hơi nóng lên. Sợ anh ta nhận ra điều gì nên tôi cố dùng giọng điệu nhẹ nhàng: "Phải rồi nhị thiếu gia, không ngờ thời gian trôi nhanh thật đấy. Anh đi rồi tôi cũng thấy hơi nhớ anh." "Còn gì nữa không?" Cố Thời Thần sa sầm mặt lại, biểu cảm trong ánh đèn mờ ảo trông thật khó đoán. "Ngoài nhớ ra thì còn gì nữa không?" "Còn... còn nữa là anh đi rồi tôi cuối cùng cũng bớt việc đi được một chút ha ha." "Cũng chẳng còn ai bắt tôi phải giặt đồ bằng tay, chẳng cần phải chạy đi xa thật xa để mua sữa, cũng chẳng có ai ngày nào cũng chê tôi ngốc nữa..." Bị Cố Thời Thần nhìn chằm chằm như vậy làm tôi thấy vô cùng căng thẳng, mồm cứ luyên thuyên chẳng biết mình đang nói cái gì nữa. Chỉ thấy sắc mặt Cố Thời Thần càng lúc càng đen lại. Anh ta đột nhiên đẩy tôi vào trong phòng, tiếng đóng cửa vang lên ngay sau đó là một cảm giác trời đất quay cuồng. Lưng tôi va sầm vào cánh cửa, chưa kịp thốt lên tiếng kinh hãi thì gương mặt Cố Thời Thần đã phóng đại trước mắt, đôi môi cảm nhận được một sự mềm mại ấm nóng. Cái hôn bất ngờ này làm tôi chẳng biết phải phản ứng thế nào, thậm chí còn quên cả nhắm mắt lại. Tôi cứ đờ người ra nhìn hàng lông mi cong vút của Cố Thời Thần, chỉ thấy tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cả đầu óc ù đi. Không biết qua bao lâu Cố Thời Thần cuối cùng cũng buông ra, tôi mới tìm lại được nhịp thở. "Tôi thích cô, Tiết Thanh Thanh." Giọng Cố Thời Thần trầm khàn, gương mặt hơi ửng hồng. "Hả?" Trước lời tỏ tình của Cố Thời Thần não tôi hoàn toàn đình trệ, nhất thời chẳng thốt lên được lời nào. "Hả cái gì mà hả. Tôi nói là tôi thích cô, cô có muốn làm bạn gái tôi không?" Thấy phản ứng của tôi, Cố Thời Thần có chút thẹn quá hóa giận, giọng nghe như đang dỗi. "Nhưng mà..." "Nhưng mà cái gì?" "Chẳng phải anh sắp đi rồi sao?" "Tôi không đi nữa. Tôi đã quyết định định cư ở thành phố A rồi." "Tại sao ạ?" "Cô nói xem?" Cố Thời Thần nghiến răng. "Nói thật lòng đi, cô có muốn hẹn hò với tôi không?" "Có ạ!" Giọng tôi vang lên không chút do dự. Nói thật là mấy ngày qua tôi cũng lờ mờ nhận ra cảm xúc của mình đối với Cố Thời Thần. Chỉ là tôi không dám chắc chắn thái độ của anh ta, cũng chẳng biết cách xử lý tình cảm của chính mình nên mới trốn tránh anh ta. Không ngờ tôi lại dứt khoát như vậy làm đến lượt Cố Thời Thần ngẩn người. "Được rồi, cô nhớ kỹ lời cô nói đấy." Nói xong anh ta quay người bước đi, trông thì có vẻ rất thản nhiên nhưng cái dáng đi kiểu "tay chân cùng bên" đã tố cáo tâm trạng thật của anh ta rồi. Nhìn bóng lưng có chút vụng về của Cố Thời Thần, trong lòng tôi như có pháo hoa rực rỡ nổ tung. Thế là tôi và Cố Thời Thần bắt đầu hẹn hò. Không lâu sau khi nhà của Cố Thời Thần sửa sang xong tôi cũng kết thúc đời bảo mẫu của mình. Ngày nghỉ việc Cố Thời Yển trực tiếp đưa cho tôi một bao lì xì thật lớn làm tôi cảm động đến mức suýt chút nữa chẳng muốn đi. Công việc vừa nhàn hạ lương lại cao thế này đúng là tôi thật sự không nỡ rời xa mà. Cũng may là Cố Thời Thần hứa sau khi theo anh ta tôi sẽ được nâng cấp thành trợ lý riêng của anh ta với mức lương gấp đôi. Thế là dưới ánh mắt rưng rưng tiễn biệt của Tô Hoán, tôi mới chịu rời đi. Ít lâu sau tôi và Cố Thời Thần kết hôn. Sau khi cưới chúng tôi đã có một cô con gái vô cùng đáng yêu. Cảm ơn ông trời đã cho tôi cơ hội được sống lại một lần nữa, để tôi có thể cảm nhận được tình yêu mà kiếp trước chưa từng có. Tôi tin rằng ở thế giới này tôi sẽ mãi mãi được hạnh phúc.