🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
[CÓ KHOÁ KÉO PHÍA SAU] Chân váy nữ vải Lông Thỏ phong cách Y2K,Chân váy nữ chữ A có lót trong dáng ngắn DAZZI V03
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Ngay khi tôi đang vò đầu bứt tai không hiểu chuyện gì đang xảy ra thì nhân vật chính còn lại đã bước tới. "Yên tâm đi, tôi sẽ nói với Tô Hoán là bức tranh đó do cô tìm về." Chẳng hiểu sao tôi cứ thấy giọng điệu của Cố Thời Thần mang theo một tia đồng cảm. Dứt lời, anh ta vỗ vai tôi một cái rồi hiên ngang bước đi, bỏ lại mình tôi đứng ngẩn ngơ giữa gió. Từ chuyến đi núi về, công việc của tôi trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn. Cố Thời Thần cứ như biến thành một người khác vậy. Không những không còn làm khó tôi nữa mà ngay cả khi tôi làm sai bị quản gia phê bình, anh ta còn lên tiếng bênh vực tôi. Trong việc đối xử với Tô Hoán, Cố Thời Thần cũng thể hiện vô cùng tốt. Mỗi lần anh ta và Tô Hoán đang ở riêng với nhau, chỉ cần tôi bước tới là anh ta lập tức biết điều mà rời đi ngay. Chỉ là mỗi lần đi anh ta cứ nhìn tôi bằng ánh mắt vừa băn khoăn vừa có chút tiếc nuối. Đối với sự bất thường của Cố Thời Thần, tôi chỉ có thể nghĩ chắc là trên núi thật sự có "thứ gì đó" rồi chăng? Hay là anh ta bị những màn phát "cơm chó" hàng ngày của Cố Thời Yển và Tô Hoán làm cho tinh thần thất thường luôn rồi. Tôi cảm thấy không thể để Cố Thời Thần tiếp tục phát triển theo hướng này được. Suy đi tính lại tôi quyết định tìm anh ta nói chuyện cho ra nhẽ. Thế là nhân lúc một ngày nọ cả nhà không có ai, tôi gõ cửa phòng Cố Thời Thần mang trái cây đã gọt sẵn vào đưa cho anh ta. "Cố Thời Thần này, anh thấy Tô Hoán thế nào ạ?" Tôi đi thẳng vào vấn đề. "Cô ấy thật sự là một người tốt, rất biết thấu hiểu và lại còn xinh đẹp nữa." Đánh giá cao gớm nhỉ. "Vậy nếu như, tôi chỉ nói là nếu như thôi nhé, nếu cô ấy không phải là bạn gái của anh trai anh, liệu cuộc đời cô ấy có một khả năng nào khác không ạ?" Gợi ý thế này là quá rõ ràng rồi còn gì nữa. Câu nói này của tôi chắc đã đâm trúng tim đen của Cố Thời Thần. Anh ta đặt đĩa trái cây xuống, quay người lại nhìn tôi đầy nghiêm túc nói: "Không cần phải giả thiết như vậy đâu Tiết Thanh Thanh." "Cô ấy hiện giờ là bạn gái của anh tôi, điều đó sẽ không thay đổi." "Tôi hiểu tâm trạng của cô, nhưng cô nên là người hiểu Tô Hoán hơn tôi mới phải, hy vọng cô có thể tôn trọng tình cảm của họ, đừng có những ý nghĩ khác." Nói thì hay lắm, cứ như kẻ phá hoại tình cảm người ta trong nguyên tác không phải là anh không bằng. Xem ra hiện tại Cố Thời Thần vẫn còn chút liêm sỉ, biết là không được làm kẻ thứ ba. "Thà phá một ngôi chùa còn hơn phá một cuộc hôn nhân mà, đạo lý đó tôi hiểu chứ." "Chỉ là nhị thiếu gia này, không biết anh có hiểu hay không thôi." Tôi đã nói thẳng tưng ra thế rồi mà Cố Thời Thần vẫn còn giả vờ ngây thơ: "Ý cô là sao?" Tôi thở dài một hơi, quyết tâm nói cho rõ ràng một lần: "Tôi biết anh thích cô Tô. Anh không cần vội vàng phủ nhận đâu." "Nhưng lúc nãy chính anh cũng đã nói rồi đấy, cô ấy là người đã có nơi có chốn." "Tuy hiện giờ anh vẫn còn giữ vững được ranh giới cuối cùng nhưng biết đâu một ngày nào đó anh lại vì yêu mà phát điên, rồi quay sang đối đầu với Cố tổng thì sao." "Vì vậy tôi hy vọng anh sớm xác định rõ vị trí của mình." "Hơn nữa một khi anh làm như vậy, không những không có được cô Tô mà còn mất luôn cả người anh trai luôn yêu thương mình, liệu có đáng không ạ?" Nói xong tôi nín thở nhìn chằm chằm Cố Thời Thần, xem thử anh ta có chút lay động nào sau lời nói của tôi không. Nào ngờ Cố Thời Thần lại cúi đầu cười khẽ một cái. Đây là kiểu trả lời gì vậy trời? "Cô nhìn thấy bằng con mắt nào mà bảo tôi thích Tô Hoán hả?" Vẫn còn chối à? "Anh không thích cô ấy thì mắc mớ gì lặn lội vì cô ấy đi tìm tranh chứ?" "Ai bảo tôi vì cô ấy. Tôi đi tìm họa sĩ Diệp là để mời tác phẩm của ông ấy tham gia triển lãm đấy chứ." Cố Thời Thần nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc. "Tiết Thanh Thanh, cô bớt tự mình suy diễn đi có được không?" "Sao có thể chứ? Sao anh lại có thể không thích Tô Hoán được?" Sau khi xuyên không vào thế giới tiểu thuyết này, mục tiêu lớn nhất cuộc đời tôi chính là ngăn chặn Cố Thời Thần tiếp cận Tô Hoán. Kết quả bây giờ anh ta lại bảo căn bản chẳng thích người ta, vậy bao nhiêu ngày qua tôi nỗ lực vì cái gì chứ? "Tôi không thích cô ấy làm cô thất vọng đến thế sao?" Tôi vẫn còn đang mải suy nghĩ, chẳng buồn bận tâm tới câu hỏi vặn lại của Cố Thời Thần. Thấy tôi không trả lời, anh ta đột nhiên đứng dậy tiến lại gần: "Ngược lại là cô đấy, có phải cô có ý đồ gì mờ ám với Tô Hoán không?" "Tôi? Tôi với Tô Hoán á? Anh đang đùa cái gì thế?" Cố Thời Thần đột ngột ném thêm một quả bom làm tôi sững sờ. "Lần trước cô say rượu, nằm mơ toàn nói mấy câu gì mà 'phải bảo vệ Tô Hoán'." "Người ta là bà chủ của tôi, liên quan trực tiếp đến tiền lương của tôi, tôi không bảo vệ người ta thì bảo vệ ai hả?" "Nói như vậy là cô không có ý gì khác với Tô Hoán sao? Vậy sao cô cứ rảnh rỗi là lại sấn đến bên cạnh cô ấy làm gì?" Thế giới này điên đảo thật rồi. Hóa ra tôi và Cố Thời Thần cứ tưởng đối phương có ý với nữ chính? Tình tiết câu chuyện phát triển theo hướng này liệu có ổn không nhỉ? "Tôi là tưởng anh có ý với người ta, sợ anh lầm đường lạc lối nên mới thế chứ bộ." "Tôi không thích Tô Hoán." Cố Thời Thần đột nhiên nhìn tôi bằng ánh mắt vô cùng nghiêm túc. Ánh nắng ban trưa hắt vào phòng làm cả căn phòng ấm áp hẳn lên. Cố Thời Thần khẳng định chắc nịch làm tim tôi bỗng dấy lên một cảm giác kỳ lạ không nói thành lời. "Vậy anh thích ai?" Câu hỏi vừa thốt ra là tôi hối hận ngay lập tức, tôi ngượng ngùng cúi đầu xuống. "Bỏ đi, chỉ cần cô không thích Tô Hoán là được rồi." Nói xong tôi liền "vắt chân lên cổ" mà chạy, chẳng dám ngoảnh lại xem nét mặt của Cố Thời Thần thế nào. Chạy một mạch xuống lầu, tôi thầm hận bản thân sao mà yếu đuối thế. Có gì mà phải sợ chứ?