🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
[CÓ KHOÁ KÉO PHÍA SAU] Chân váy nữ vải Lông Thỏ phong cách Y2K,Chân váy nữ chữ A có lót trong dáng ngắn DAZZI V03
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Tôi cũng nhất thời không biết nói gì, không biết sự im lặng kéo dài bao lâu thì dưới giường truyền đến một tiếng: "Cảm ơn." Giọng nói trầm thấp trong bóng tối càng thêm phần quyến rũ, làm vành tai tôi hơi nóng lên. Sau khi nói chuyện với Cố Thời Thần một lúc, tôi cuối cùng cũng cảm thấy cơn buồn ngủ kéo đến, không biết từ lúc nào đã chìm vào giấc ngủ mê mệt. Khi tỉnh dậy lần nữa, xung quanh vẫn là một mảnh đen kịt. Tôi ngơ ngác mất một lúc mới nhớ ra mình đang ở đâu. Tôi bước xuống giường, Cố Thời Thần vậy mà không có ở đó? Tôi mở cửa phòng đi ra ngoài, thấy Cố Thời Thần đang ở trong phòng khách, bên cạnh đặt vài vỏ chai rượu nằm lăn lóc, đối diện anh ta chính là họa sĩ họ Diệp. Hai người này đang diễn vở kịch gì vậy? Không biết Cố Thời Thần và Diệp Chi Thu đã nói những gì, nhưng họa sĩ Diệp rõ ràng là đang rất phấn khích. Thấy tôi đi ra, ông ấy còn vui vẻ rót một ly rượu rồi gọi tôi: "Đến đây cô bé, ngồi xuống làm một ly nào." Vốn dĩ đang có việc cầu cạnh người ta nên tôi cũng không nỡ từ chối. Tôi bước tới bưng ly rượu lên uống cạn một hơi. "Tửu lượng khá đấy cô bé, sảng khoái!" Hành động này làm Diệp Chi Thu vô cùng hài lòng, ông ấy lập tức đứng dậy định rót thêm cho tôi. Cố Thời Thần bị tôi dọa cho một phen hú vía, luống cuống tay chân ngăn ông ấy lại. Vị họa sĩ họ Diệp này trông có vẻ là người rất thích rượu. Trên bàn rượu mà nói chuyện hợp rơ thì sau này chuyện gì cũng dễ bàn thôi. Thế là tôi hào sảng đẩy Cố Thời Thần ngã xuống ghế: "Họa sĩ Diệp đã nể mặt muốn uống với cháu một ly thì hôm nay phải uống cho thật đã đời, không ai được ngăn cản!" Nhưng rõ ràng tôi đã đánh giá quá cao tửu lượng của mình. Ba ly rượu vào bụng là tôi đã say xỉn không biết trời trăng mây đất gì nữa rồi. Cuối cùng chỉ nhớ mang máng là mình vừa khóc vừa kể lể với Diệp Chi Thu: "Họa sĩ Diệp ơi, cháu tìm bác không phải vì bản thân mình đâu ạ, mà là vì một người bạn vô cùng quan trọng của cháu." "Cô ấy khổ lắm bác ạ, từ nhỏ đã mất mẹ, bố cô ấy một mình vất vả nuôi cô ấy khôn lớn." "Khó khăn lắm mới được hưởng ngày lành thì bố cô ấy lại bị kẻ xấu hãm hại, nợ nần chồng chất. Bạn cháu ngày nào cũng lấy nước mắt rửa mặt." "Sắp tới sinh nhật cô ấy rồi, cô ấy chỉ mong có được một bức tranh của bác thôi. Cháu có phải nhảy vào dầu sôi lửa bỏng cũng nhất định phải tìm cho bằng được tặng cô ấy ạ." Tôi vừa nói vừa gạt nước mắt, khóc đến mức không thở ra hơi. "Cô ấy là người quan trọng nhất đời cháu. Cô ấy có hạnh phúc thì cháu mới hạnh phúc được. Cháu nhất định phải bảo vệ cô ấy." Tô Hoán chính là người liên quan mật thiết đến số phận của tôi trong thế giới tiểu thuyết này mà. Còn họa sĩ Diệp có đồng ý hay không thì tôi hoàn toàn không nhớ rõ nữa. Trước khi lịm đi, trong đầu tôi chỉ còn sót lại một câu nói: Phải bảo vệ Tô Hoán. Đến khi hoàn toàn tỉnh táo lại thì tôi đã đang ngồi trên xe lượt về rồi. Sau cơn say đầu tôi đau như búa bổ, tôi ôm đầu rên rỉ rồi liếc nhìn sang Cố Thời Thần đang lái xe. Thật hiếm khi thấy anh ta không buông lời mỉa mai tôi. Sau khi tỉnh táo lại, tôi lập tức nhớ ra việc chính, hỏi Cố Thời Thần ngay: "Tranh đâu ạ? Lấy được chưa?" "Lấy được rồi, ở trong cốp xe ấy." Cố Thời Thần hôm nay lạ lắm. Không những có hỏi có trả lời mà giọng điệu cũng như nét mặt lúc nói chuyện với tôi đều tốt đến lạ thường. Tôi bắt đầu nghi ngờ có phải mình bị Cố Thời Thần hành hạ đến mức sinh ra tâm lý muốn bị ngược đãi rồi không. Anh ta ôn hòa như vậy tôi lại thấy không quen chút nào. "Cố Thời Thần, bộ anh chưa tỉnh rượu à?" "Lái xe trong lúc say rượu là không được đâu đấy nhé." "Tôi tỉnh lâu rồi, còn cô thì sao, đầu còn đau không?" Cố Thời Thần hơi nghiêng đầu, giọng điệu đầy vẻ quan tâm. Trời ạ, chẳng lẽ tôi đang nằm mơ sao? Tôi mạnh tay nhéo mình một cái. "Á!" Đau đến mức tôi nhăn mày nhăn mặt. Không phải mơ rồi. Cố Thời Thần bị ma nhập à? Không đúng, Cố Thời Thần tối qua phản ứng lạ lùng như vậy chắc chắn tối qua đã xảy ra chuyện gì đó. Chẳng lẽ lúc say tôi đã khai hết chuyện mình là người xuyên không vào truyện rồi sao? "Tối qua sau khi tôi say xỉn có xảy ra chuyện gì không ạ?" Tôi vừa dứt lời, mặt Cố Thời Thần lập tức đỏ rực lên. Đây là phản ứng gì vậy trời? "Không... không có gì cả, chẳng có chuyện gì xảy ra hết." "Vậy là tôi đã nói gì sao?" "Không có, cô chẳng nói gì hết." Cũng đúng, cho dù tôi có nói thì chắc Cố Thời Thần cũng chỉ nghĩ đó là lời nói nhảm lúc say thôi. Nghĩ thông suốt rồi tôi cũng yên tâm hơn, chắc là anh ta lại "lên cơn" thôi. "Tối qua là anh đưa tôi về phòng à?" "Đừng có nói chuyện với tôi, lái xe sẽ bị phân tâm đấy." Cố Thời Thần có vẻ thật sự sợ bị phân tâm, mắt anh ta cứ nhìn chằm chằm phía trước, chỉ có khuôn mặt là càng lúc càng đỏ thấy rõ. Tôi thấy thật kỳ lạ nhưng cũng lười chẳng buồn để ý tới anh ta nữa. Trong lòng tôi đang thầm tính toán, lát nữa mang tranh đến trước mặt Tô Hoán nhất định phải nhanh miệng nói đây là quà của Cố Thời Yển tặng. Lúc tôi và Cố Thời Thần về đến nhà thì đã nửa đêm rồi. Ngồi xe cả ngày làm tôi mệt lử, tắm rửa qua loa rồi leo lên giường ngủ luôn. Ngày hôm sau là sinh nhật Tô Hoán. Ngay khi tôi đang định lẻn ra xe của Cố Thời Thần để trộm bức tranh ra thì thấy bức tranh đã nằm trong tay Tô Hoán rồi. Vậy là vẫn bị cái tên khốn kiếp Cố Thời Thần này nhanh tay hơn một bước sao? Sau khi nhận được tranh, Tô Hoán quả nhiên vô cùng bất ngờ đúng như trong truyện viết. Cô ấy cứ mải mê nghiên cứu xem nên treo tranh ở đâu. Nhưng khác với tưởng tượng của tôi, Tô Hoán chẳng có phản ứng gì đặc biệt với Cố Thời Thần cả, ngược lại còn cùng Cố Thời Yển đi tận hưởng thế giới hai người đầy ngọt ngào. Tôi ngơ ngác nhìn theo bóng lưng tình tứ của hai người họ.