🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Quần Tất BT10 BEBECHIC Tàng Hình, Che Khuyết Điểm, Thon Gọn Chân Cao Cấp (0D/5D/10D/15D/30D)
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Bất ngờ xuyên thành cô bảo mẫu độc ác trong truyện tổng tài, để giữ lấy cái mạng nhỏ, tôi quyết định dứt khoát nghỉ việc. Thế nhưng, công việc này nó... nó... Chết tiệt, lương tháng tận 10 vạn tệ! Trên đường đi làm về, tôi gặp tai nạn xe cộ. Khoảnh khắc cơ thể bay lơ lửng trên không trung, trong đầu tôi lóe lên một câu: Kiếp sau thề chết không làm kẻ cuồng công việc nữa! Vốn tưởng đời mình đến đây là chấm dứt. Nào ngờ khi mở mắt ra, tôi lại đang ở trong một căn phòng xa lạ. Trời ạ, bà đây chưa chết sao!? Người ta nói đại nạn không chết tất có hậu họa, đáng lẽ lúc này tôi phải ở bệnh viện mới đúng, chẳng lẽ tôi bị bắt cóc rồi? Nhưng bắt cóc tôi làm gì cơ chứ? Tôi là một đứa con gái đáng thương, cha không thương mẹ không yêu, không xe không nhà, chẳng lẽ là vì dòm ngó nhan sắc của bà đây? Chuyện này hoàn toàn có khả năng, thế là tôi bò dậy khỏi giường, bắt đầu lục lọi quanh phòng xem có thông tin gì hữu ích không. Đi ngang qua gương, tôi thốt lên kinh ngạc, người trong gương hoàn toàn không phải tôi! Chuyện gì thế này? Tôi xuyên không rồi sao? Được rồi, là một người từng đọc vô số truyện mạng thời học sinh, tôi nhanh chóng chấp nhận sự thật mình đã xuyên không. Kết hợp với một số thông tin trên điện thoại, tôi nhanh chóng tóm tắt được thân phận hiện tại. Bản thân hiện tại tên là Tiết Thanh Thanh, giới tính nữ, sở thích nam, công việc hiện tại là bảo mẫu. Nói đến Tiết Thanh Thanh này thì thật sự không phải ai xa lạ, cô ta chính là một nhân vật trong cuốn truyện tổng tài mà tôi đã đọc hồi cấp ba. Cảnh cô ta xuất hiện trong tiểu thuyết không nhiều, nhưng những chuyện kinh thiên động địa cô ta làm thì không ít. Nam chính tên Cố Thời Yển, nữ chính tên Tô Hoán. Nam chính là chủ tịch tập đoàn Cố thị lẫy lừng ở thành phố A, nữ chính là tiểu thư sa sút không có sức trói gà. Giống như bao cốt truyện cẩu huyết khác, Tô Hoán vì trả nợ cho cha mà bị ép làm tình nhân của nam chính, trải qua sẩy thai, mẹ chồng đuổi đi, bỏ trốn, nam chính truy thê, bắt cóc, cuối cùng mới có được cuộc sống hạnh phúc. Mà trong đó, những tình tiết quan trọng như sẩy thai và bỏ trốn đều do một tay Tiết Thanh Thanh này gây ra. Với mức độ tận tụy này, tác giả không cho cô ta một vai nữ phụ phản diện số hai thì thật là thiếu sót. Tiết Thanh Thanh là con gái của bảo mẫu cũ nhà nam chính, một lần mang đồ cho mẹ cô ta đã yêu nam chính ngay từ cái nhìn đầu tiên. Thế là cô ta cầu xin mẹ mình giả bệnh về quê, còn mình thì lẻn vào nhà nam chính làm bảo mẫu. Trong thời gian đó, cô ta tìm mọi cách gây hắc ám cho nữ chính, cuối cùng trực tiếp đẩy nữ chính xuống cầu thang dẫn đến sẩy thai. Sau khi những việc Tiết Thanh Thanh làm bị nam chính phát hiện, cô ta bị nam chính dùng thủ đoạn hành hạ sống không bằng chết, nhờ có chút nể mặt mẹ cô ta mà nam chính mới tha cho một mạng nhỏ. Ai ngờ cô ta là hạng người không thấy quan tài không đổ lệ, sau khi hồi phục lại cầm dao xông đến bệnh viện định tự tay kết liễu nữ chính, kết cục là bị nam phụ phản sát, trúng một dao rồi ngã từ tầng sáu xuống, tắt thở tại chỗ. Nói thật, với cái tinh thần mặt dày cộng thêm ý chí quật cường của Tiết Thanh Thanh này, nếu đặt đúng chỗ thì cuộc đời cô ta chắc chắn sẽ thành công. Được sống lại một đời, giấc mộng phát tài của tôi còn chưa thực hiện được, tuyệt đối không thể để mất mạng. Theo diễn biến cốt truyện, hiện tại chắc là lúc Tiết Thanh Thanh vừa đến biệt thự của Cố Thời Yển, chưa kịp làm điều gì dại dột, vì vậy mọi thứ vẫn còn kịp. Tôi vắt óc suy nghĩ đối sách để bảo toàn mạng sống, cuối cùng quyết định tránh xa nam nữ chính ra. Nghĩ là làm, tôi đẩy cửa phòng bước ra ngoài. Không hổ là nhà của nam chính, quả nhiên rất hoành tráng. Tôi lượn lờ một vòng dưới lầu thì thấy một người già khoảng năm sáu mươi tuổi. Dù nhiều tình tiết trong truyện tôi không nhớ rõ, nhưng dựa vào kinh nghiệm lâu năm, tôi nhận ra ngay đây chính là quản gia đã nhìn nam chính lớn lên từ nhỏ, và vào một lúc nào đó sẽ nói với nữ chính câu: "Đã lâu rồi thiếu gia không cười như vậy." Tôi lập tức tiến lên, chưa kịp mở lời thì quản gia đã lên tiếng: "Thanh Thanh à, không phải cháu thấy không khỏe sao, sao lại xuống đây?" Nghe giọng điệu của quản gia, có vẻ khá thân thiết với nguyên chủ. Tuy nhiên trong truyện không hề viết về việc Tiết Thanh Thanh thấy không khỏe, mỗi lần cô ta xuất hiện hầu như đều bận rộn hãm hại nữ chính. Nhưng cũng bình thường thôi, tác giả không thể lãng phí trang giấy để viết những chuyện râu ria, chắc chắn chỉ mô tả những tình tiết quan trọng, mà tôi hiện giờ đang ở trong thế giới tiểu thuyết thực thụ, phải hòa nhập vào cuộc sống hàng ngày của Tiết Thanh Thanh. Vừa hay tôi có thể mượn cớ không khỏe để rời đi luôn. "Chú à, cơ thể cháu chắc là có chút vấn đề rồi, liệu cháu có thể xin nghỉ phép một thời gian không ạ?" "Chuyện gì thế, có nghiêm trọng không? Chú đưa cháu đi bệnh viện khám nhé." Nghe tôi nói bệnh, quản gia tỏ vẻ rất lo lắng. "Không sao đâu chú, không phải bệnh nặng gì, nghỉ ngơi một thời gian là khỏe thôi ạ." "Được, nghỉ ngơi cho tốt, cháu định xin nghỉ mấy ngày?" "Ít thì ba năm tháng, nhiều thì hai ba năm ạ." Được rồi, tôi thừa nhận yêu cầu của mình hơi quá đáng, nhưng để nhanh chóng thoát khỏi cốt truyện, tôi chỉ có thể mặt dày nói với quản gia như vậy. Khóe miệng quản gia giật giật, rõ ràng là rất cạn lời với câu trả lời của tôi. "Thanh Thanh à, cái này hơi không hợp lý nhỉ. Cháu nghỉ một lúc lâu như vậy, một mình chú lo không xuể. Thế này đi, hay là cháu cho chú vài ngày để tìm người thay thế?" "Không vấn đề gì chú ơi, việc tuyển người cứ giao cho cháu."