🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Làm sạch sâu bụi bẩn và lớp trang điểm một cách dịu nhẹ cho mọi loại da với nước tẩy trang Garnier Micellar Cleansing Water, nay đã có dung tích siêu tiết kiệm lên đến 700ml cho nàng thoải mái sử dụng mỗi ngày.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Bạn cùng phòng ngứa mắt tôi nên tung tin đồn nhảm về tôi một cách trắng trợn. Thậm chí cô ta còn đặt loa cầm tay nhỏ ở dưới tòa ký túc xá, bên cạnh nhà ăn, trong tòa nhà dạy học để phát thanh "tin đồn" về tôi. Cô ta nói, cho dù tôi có kiện cô ta, cùng lắm cô ta chỉ cần bồi thường chút tiền là xong. Còn tôi thì sẽ bị mọi người phỉ nhổ ghét bỏ, vĩnh viễn không bao giờ rửa sạch được thanh danh. Tôi đã ghi âm lại bằng chứng, lưu trữ và niêm phong cẩn thận, trong lòng thầm nghĩ cô ta đúng là chán sống rồi. Gần đây tôi phát hiện ánh mắt các bạn trong lớp nhìn tôi đều có gì đó không đúng. Mang theo một chút dò xét, hiếu kỳ, một số nam sinh thậm chí còn nhìn tôi bằng ánh mắt chế giễu. Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra, trường X không phải là đại học gì quá ghê gớm, tôi luôn là một sinh viên bình thường, chí khí không cao, chẳng có ý định tranh giành bất kỳ cuộc thi hay học bổng quốc gia nào, chỉ mong có thể thuận lợi không bị trượt môn, lấy được bằng tốt nghiệp là xong. Ở trong ký túc xá, mặc dù tòa nhà của chúng tôi tuổi đời còn lớn hơn cả chúng tôi, một căn phòng nhỏ phải nhét tám người, nhưng quan hệ giữa chúng tôi vẫn ổn, chưa từng xảy ra mâu thuẫn hay cãi vã lớn nào. Tôi thực sự không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Cho đến khi bạn cùng phòng là Đào Đào chuyển tiếp một bài đăng cho tôi. Đó là một bài đăng trên "Tường trường đại học X". Vì không muốn để quá nhiều người không quan trọng trong danh sách bạn bè, nên đến tận năm ba tôi vẫn chưa kết bạn với "Tường trường", cộng thêm việc tôi thấy mình cũng không cần đến nó nên vẫn luôn không thêm. Tôi kết bạn, rồi nhấn vào bài đăng mà Đào Đào gửi cho, trọn vẹn chín bức ảnh, mỗi một bức đều là lời tố cáo đối với người bạn cùng phòng "vô lương tâm" là tôi đây. "Admin đăng giúp mình với, làm ơn đăng riêng một bài, mình thực sự không chịu nổi bạn cùng phòng của mình nữa rồi." Dưới bài đăng này, mỗi bức ảnh mô tả những sự việc khiến sinh viên không thể dung thứ được. Mấy bức ảnh đầu trình bày những việc như "dùng máy giặt chung để giặt đồ lót và tất", "ăn trộm đồ giao tận nơi của người khác", "nửa đêm không ngủ mở loa ngoài xem phim truyền hình", đến mấy bức ảnh sau cư nhiên còn liên kết lại để kể một câu chuyện về việc "tôi" đã nuôi một hồ cá (lăng nhăng) như thế nào, đồng thời bắt cá nhiều tay, đi thuê phòng với nhiều người khác nhau và còn mắc bệnh phụ khoa. Nói có sách mách có chứng, thậm chí còn có một bức ảnh mờ mờ cảnh tôi đi khám ở khoa phụ khoa bệnh viện, tuy mờ nhưng tôi có thói quen mua quần áo cùng kiểu vài bộ để thay đổi, nhìn qua giống như lúc nào cũng mặc một bộ đồ, nên những người thường xuyên thấy tôi có thể dễ dàng nhận ra đó là tôi. Tôi xoa xoa bụng, nhìn bức ảnh này mà cảm giác đau bụng kinh dường như lại quay về. Nếu không phải trong ảnh nói về chính mình, tôi đã mắng to xem kẻ không biết xấu hổ nào đây rồi. Xem xong tôi nhắn tin hỏi Đào Đào đây là ai đăng. "Mình cũng không biết nữa. Tường trường đều đăng ẩn danh cả, chỉ có người quản lý phía sau mới biết là ai đăng thôi." "Vậy tại sao cậu lại gửi cho mình xem?" Phía Đào Đào hiển thị mấy lần "đang nhập tin nhắn", mới gửi tới một câu: "Mình thấy cậu không phải loại người đó." "Cảm ơn cậu." Đáp lại ngắn gọn, tôi hỏa tốc quay lại trang bài đăng của Tường trường, lưu ảnh và bỏ ra chút tiền để niêm phong bằng chứng. Đếm lượt xem và lượt chia sẻ của bài đăng này, lòng tôi hơi ổn định lại, một khi đã đạt đến mức có thể khởi tố, vậy thì dễ giải quyết rồi. Tôi nhấn vào khung chat với Tường trường, hỏi rốt cuộc là ai đăng bài. Điều tôi vạn lần không ngờ tới là, người đối diện mắng tôi một trận vuốt mặt không kịp, dùng từ ngữ cực kỳ bẩn thỉu, xem mà tôi ngẩn cả người, còn chưa kịp phản ứng thì đã bị chặn rồi. Nếu bên Tường trường không thông, vậy tôi chỉ còn cách tìm đường khác. Tôi đã xem kỹ chín bức ảnh cáo buộc mình, ngoại trừ bức ảnh cuối kèm theo tấm hình mờ mịt tôi đi khám phụ khoa ở bệnh viện, những chuyện khác đều không có bằng chứng thực sự nào. Hôm đó tôi đi bệnh viện là vì đau bụng kinh đến mức không chịu nổi nữa, nói cũng lạ, trước đây tôi chưa từng đau bụng kinh nghiêm trọng như thế, mỗi lần đến kỳ chỉ là mỏi đau một hai ngày là khỏi, ngặt nỗi lần đó đau đến mức tôi suýt không dậy nổi giường, đành phải xin nghỉ tạm thời để đi khám. Tình cờ hôm đó Đào Đào ở ký túc xá, tôi bèn nhờ Đào Đào đi cùng. Lúc lấy số xếp hàng, tôi cũng không thấy có ai trong lớp mình, vậy bức ảnh này là ai chụp? một giả thuyết dần hình thành trong lòng tôi, tôi nhấn vào khung chat với Đào Đào, một điểm nghi vấn khác cũng xuất hiện. Đào Đào nhắc đến bài đăng trên Tường trường với tôi là vài ngày sau khi bài đăng đã phát ra, nhưng khi tôi xem bài đăng thì lượt bình luận và chia sẻ của nó đã đạt đến một mức độ khá lớn, mà trong ảnh chụp màn hình của Đào Đào thì hai thông số này còn chưa quá một trăm, điều này chứng tỏ cô ta đã thấy bài đăng và chụp lại từ sớm. Đương nhiên điều này cũng không chứng minh được gì, có khả năng cô ta đang suy nghĩ xem có nên nói cho tôi biết hay không. Nhưng nếu cộng thêm câu hỏi ai là người chụp bức ảnh kia... Để đề phòng, tôi chụp lại toàn bộ lịch sử trò chuyện với Đào Đào và tiến hành niêm phong bằng chứng. Những ngày tiếp theo tôi giả vờ như không biết chuyện này, mỗi ngày vẫn đi lại giữa lớp học, nhà ăn và ký túc xá như thường, còn những ánh mắt đổ dồn lên người, tôi cũng chẳng thèm quan tâm. Tuy nhiên trước kỳ thi giữa kỳ vẫn xảy ra chuyện. Khoa của chúng tôi bắt đầu từ khóa này có quy định mới, điểm giữa kỳ và điểm cuối kỳ mỗi bên chiếm năm mươi phần trăm, cuối cùng tính ra tổng điểm học kỳ, tổng điểm này liên quan đến việc xét danh hiệu ưu tú và khen thưởng. Một tuần trước kỳ thi giữa kỳ, dưới tòa ký túc xá không biết bị ai đặt một chiếc loa nhỏ, phát đi phát lại những "chiến tích lẫy lừng" của tôi, thậm chí còn chỉ đích danh, trên loa còn dán ảnh của tôi.