🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Kiềm dầu đỉnh cao với phấn phủ Black Magnet CARSLAN, giúp che phủ bóng dầu và chống nước, chống mồ hôi hiệu quả để lớp nền của nàng luôn mịn lì suốt cả ngày dài.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Năm đó sau khi thi đại học xong, Giang Phồn đã đưa tôi đi gặp bố mẹ cậu ta ngay lập tức, vốn dĩ tưởng là những người rất nghiêm túc, nhưng không ngờ lại vô cùng dễ gần. Ở sân sau nhà họ Giang, tôi đã được thấy một đàn thỏ tai cụp đúng như ý nguyện, nhưng đáng tiếc là những chú thỏ con này dường như không biết bay, nhưng cũng rất đáng yêu. Ngày có kết quả thi đại học, Giang Phồn và anh trai tôi - hai người đàn ông to xác còn sốt sắng hơn cả tôi, hai cái đầu che kín cả màn hình máy tính, cuối cùng tôi chịu không nổi phải đẩy hai người ra. Ừm, 470 điểm. Tuy không cao, nhưng tôi khá hài lòng, đủ để tôi vào một trường đại học hạng hai tốt. Dù sao nền tảng của tôi thực sự quá kém, dưới sự hướng dẫn một kèm một của Giang Phồn mà thi được như vậy đã là rất khá rồi. Còn Giang Phồn ấy hả, không nghi ngờ gì nữa, cậu ta là thủ khoa của tỉnh chúng tôi rồi. Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi không chọn đi xin việc mà mở một cửa hàng thú cưng, Giang Phồn đương nhiên không có ý kiến gì, vì tâm nguyện lớn nhất của cậu ta là mong tôi được vui vẻ. Ngoài ra, cái tên đàn ông thối tha nào đó còn nói cho dù tôi chẳng làm gì cả thì cậu ta cũng nuôi nổi tôi. Anh trai tôi hai năm trước cũng đã gặp được chị dâu, lúc đầu người ta thấy anh làm dân xã hội thì suýt chút nữa là sợ chết khiếp, sau đó theo đuổi mãi mới đổ, giờ đã có con rồi. Lão Thiệu cũng đã nghỉ hưu, suốt ngày cùng mấy ông cụ trong công viên đánh cờ tướng. Còn tôi, từ lúc tôi hoàn toàn giao phó bản thân cho Giang Phồn thì tôi không còn nghe thấy tiếng lòng của cậu ta nữa, nhưng điều đó thì có quan trọng gì đâu, tôi chỉ cần biết hai người yêu nhau là đủ rồi. Điều đáng tiếc duy nhất là đến tận bây giờ tôi vẫn không biết Giang Phồn đã thích tôi từ lúc nào. Nghĩ đến đây, tôi chọc chọc người đàn ông đang lái xe bên cạnh: "Hồi đó sao anh lại thích em vậy?" "Muốn biết à?" "Ừ ừ, muốn!" "Thế thì tối nay anh phải có phần thưởng mới được." "Đồ lưu manh già, không nói thì thôi!" Thấy tôi sắp xù lông, Giang Phồn vội vàng nhượng bộ. "Được được được, anh nói, anh nói mà." "Là hồi cấp hai, lúc tan học anh gặp một đám du côn, vốn dĩ không muốn để ý tới bọn chúng, nhưng bọn chúng lại làm rơi kính của anh. Ngay lúc anh định ra tay thì không biết em từ đâu xông ra, vài chiêu đã đánh gục sạch cả đám." "Em nhặt kính dưới đất lên cho anh, cười nói với anh rằng: 'Người to xác thế này mà để người ta đánh không biết đánh lại à'. Em đích thân đeo kính lên cho anh, còn sờ sờ mắt anh bảo: 'Chà, mắt thỏ, trông cũng đáng yêu phết, lần sau gặp lại nhớ gọi em là đại ca nhé.'" "Chỉ một lần gặp mà đã thích rồi?" "Ừm." "Thế sau đó sao em chẳng thấy anh đeo kính bao giờ vậy?" "Vì em nói nó đáng yêu, nên anh đã đi phẫu thuật để để lộ đôi mắt ra." "Thế em cũng chẳng thấy anh gọi em là đại ca bao giờ." "So với việc gọi em là đại ca, anh càng muốn gọi em là..." "Vợ ơi."