🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chốt đơn ngay em phấn nén Carslan Soft Mist với khả năng kiềm dầu đỉnh cao suốt 24 giờ, mang lại lớp nền mềm mại, mịn lì tự nhiên và bền màu bất chấp thời gian cho nàng tự tin tỏa sáng cả ngày dài.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
"Ừm. Thích cậu." Lần này đến lượt tôi ngẩn người, vốn dĩ tôi tưởng loại người chuyện gì cũng giấu trong lòng như Giang Phồn sẽ không dễ dàng nói ra lời thích như vậy đâu. Xem ra chuyện lần này thật sự đã dọa cậu ta sợ rồi. Giang Phồn thấy tôi im lặng không nói gì, trong lòng thầm tự trách: 【Sao lại lỡ lời nói ra mất rồi, Nhân Nhân sẽ không thấy mình khinh suất chứ.】 【Nhưng tớ thật sự không nhịn nổi nữa rồi, tớ muốn mỗi giây mỗi phút đều ở bên cạnh Nhân Nhân, bảo vệ cậu ấy, cưng chiều cậu ấy.】 "Tống Nhân, cậu..." "Vậy thì chúng ta thử xem sao nhé." "Hả?" Đại học bá cao lãnh hiếm khi có lúc não không load kịp. "Hả cái gì mà hả? Sau này nhờ cậu chỉ giáo nhiều hơn nhé, bạn trai." Ngày hôm đó sau khi xác định quan hệ với Giang Phồn, cái tên ngốc này dường như cứ không dám tin vậy, cứ cách vài phút là lại tự nhéo mình một cái. Tôi thật sự sợ cậu ta tự làm người ngợm đầy vết bầm tím, nên đã ghé lại gần hôn cậu ta một cái. Được rồi, lần này thì người đã phản ứng kịp rồi, không tự nhéo mình nữa, mà quay sang hôn hôn ôm ôm tôi, trông cứ như một tên sắc lang vậy. Đương nhiên là tôi vẫn thấy rất vui. Quay lại trường không tránh khỏi việc lại bị lão Thiệu xách tai mắng cho một trận, nhưng nhìn Giang Phồn bên cạnh, tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Lão Thiệu nổi lôi đình, phạt tôi viết bản kiểm điểm ba nghìn chữ. Thì đã sao, một bản kiểm điểm đổi lấy một anh bạn trai, là tôi hời to rồi nha. Sau khi ở bên Giang Phồn, dường như tôi đã thấy hy vọng vào tương lai, liền nài nỉ Giang Phồn bổ túc cho mình. Giang Phồn vốn đã chuẩn bị nói chuyện này với tôi, giờ nghe tôi chủ động nhắc tới thì càng mừng rỡ như bắt được vàng, thế là không ngừng nghỉ lập ra cho tôi một loạt kế hoạch. Vì nền tảng của tôi thực sự quá kém, chỉ có thể bắt đầu bổ túc từ chương trình cấp hai. Cuộc sống của tôi bắt đầu quy luật một cách thần kỳ. Ban ngày lúc đi học thì làm bài tập mà bạn trai chuẩn bị cho, làm mệt rồi thì lén lút nắm tay bạn trai dưới ngăn bàn; buổi tối về nhà lại có bạn trai đi cùng, cuộc sống không thể tuyệt vời hơn! "Tôi về đến nhà rồi, cậu có thể về được rồi đấy." "Nhân Nhân đây là muốn dùng xong rồi vứt sao?" Cái tên Giang Phồn này giờ đây trước mặt người ngoài vẫn là bộ dạng cao lãnh liệt cơ mặt, nhưng ở trước mặt tôi thì lại là một kẻ hay nũng nịu. Ví dụ như hiện tại, Giang Phồn nắm lấy tay tôi, khẽ lắc lắc: "Nhân Nhân, không có phần thưởng gì cho tớ sao?" 【Mình không cần mình không cần, mình chỉ muốn phần thưởng thôi, muốn Nhân Nhân hôn hôn cơ.】 Tôi kiễng chân định hôn cậu ta, nhưng lúc môi sắp chạm nhau thì đột ngột né tránh, ghé tai cậu ta nói nhỏ: "Cậu muốn phần thưởng gì nào~" Giang Phồn không nhịn được nuốt nước miếng, bàn tay lớn siết chặt eo tôi, giây tiếp theo đã ngậm lấy môi tôi hôn sâu: "Tớ muốn phần thưởng này." Không biết qua bao lâu, ngay lúc tôi sắp không thở nổi nữa thì Giang Phồn mới buông tôi ra, tôi tựa vào người Giang Phồn thở hồng hộc. 【Ngọt quá, vẫn muốn hôn nữa.】 "Không được hôn nữa!" Tôi thất sắc kinh hãi, hôn nữa là tôi nghẹt thở chết mất. "Được được được, không hôn nữa." Giang Phồn bất lực mà sủng ái nhìn tôi. Đắm mình trong ánh mắt như vậy, nửa người tôi đều tê dại cả rồi, tôi bây giờ đâu còn thấy dáng vẻ của tiểu bá vương lúc trước nữa. Quả nhiên khổ đau của tình yêu không phải ai cũng nếm được mà. "Tiểu Nhân?" Giọng nói quen thuộc truyền đến, tôi không khỏi khựng lại, chột dạ ngẩng đầu nhìn đối diện: "Anh." "Quả nhiên là em." Anh trai tôi tiến lại gần vài bước, sau đó đưa ánh mắt nhìn lên người Giang Phồn, im lặng hồi lâu: "Đây là? Em rể à?" Tôi cảm nhận rõ ràng Giang Phồn đã thở phào nhẹ nhõm, vội vàng tiến lên cúi người chào anh tôi một cái: "Chào anh ạ, em là bạn trai của Nhân Nhân, em tên Giang Phồn." Anh tôi ngậm điếu thuốc, nhìn Giang Phồn từ trên xuống dưới một lượt, không nói gì. Tôi vội vàng giục anh: "Anh, người ta đang chào anh kìa, anh nhanh lên cái coi." "Giục cái gì mà giục, xót đàn ông của mày đến thế à." Lời nói thẳng thừng khiến tôi đỏ mặt: "Anh, anh nói linh tinh gì thế..." "Được rồi được rồi, tao còn lạ gì mày nữa. Đứng dậy đi, đừng có gập người mãi thế, cậu nhóc này trông cũng bảnh đấy, mắt nhìn của em cũng khá đấy nhỉ." Anh tôi vừa dứt lời, tôi đã kéo Giang Phồn đứng dậy: "Cảm ơn anh, hi hi~" "Đừng có cười nữa, vốn dĩ đã ngốc rồi." Tôi không phục, nói với Giang Phồn: "Tớ cười trông ngốc lắm hả?" Giang Phồn nhéo nhéo má tôi, cưng chiều nói: "Không ngốc, Nhân Nhân là đáng yêu nhất." "Nghe thấy chưa hả." Tôi thè lưỡi làm mặt quỷ với anh mình, đổi lại là ánh mắt khinh bỉ của anh trai: "Cút xa ra tí, đừng có ở trước mặt tao mà chim chuột." "Ồ~ em quên mất, anh giờ vẫn còn độc thân mà~" "Tống Nhân! Thằng nhóc con kia, mày muốn ăn đòn rồi đúng không!" "Lêu lêu lêu~" "Ông chủ, chồng cậu lại tới đón cậu kìa!" Tôi đặt con thỏ trong tay xuống, ngẩng đầu mỉm cười rạng rỡ với người đàn ông: "Anh tới rồi à." "Nhân Nhân, về nhà thôi."