🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Làm sạch sâu bụi bẩn và lớp trang điểm một cách dịu nhẹ cho mọi loại da với nước tẩy trang Garnier Micellar Cleansing Water, nay đã có dung tích siêu tiết kiệm lên đến 700ml cho nàng thoải mái sử dụng mỗi ngày.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Tôi sực tỉnh không nhịn được cười thành tiếng, ngốc thật đấy. Cô bạn bàn trước bị nụ cười của tôi làm cho lóa mắt, ngẩn người ra một lúc, mặt đỏ bừng ngay lập tức: "Tống, Tống Nhân, bọn mình vừa nói đến con vật yêu thích, mình thích mèo con, còn cậu thích gì?" Tuy lúc tôi đánh nhau thì hung thần ác sát, nhưng ai bảo tôi có một khuôn mặt đẹp chứ, khác với vẻ soái khí góc cạnh của Giang Phồn, đường nét khuôn mặt tôi mềm mại hơn. Bình thường lúc nhíu mày trông có vẻ hơi dọa người, nhưng chỉ cần tôi cười một cái, không hề khoa trương chút nào, theo lời đàn em của tôi thì tuyệt đối là phong hoa tuyệt đại. Lúc này vì dáng vẻ ngốc nghếch vừa rồi của Giang Phồn mà tâm trạng tôi cực tốt, miễn cưỡng trả lời một câu: "Thỏ, tôi thích thỏ tai cụp." "A, ồ ồ, được." Cô bạn bàn trước vừa trả lời ậm ừ vừa ôm mặt quay đi. Tôi nhíu mày, đầu óc con bé này có vấn đề à? "Tống Nhân, chào buổi sáng." Nghe thấy giọng nói thanh lãnh này là tôi biết Giang Phồn tới rồi. Miễn cưỡng ngẩng đầu lên khỏi mặt bàn, vừa mở mắt ra. Tôi xin thề là cái định mệnh. Bất cứ chỗ nào trên người Giang Phồn mà mắt tôi có thể nhìn thấy, toàn bộ đều là dấu vết của thỏ tai cụp. Trên áo, quần và giày đều thêu hình thỏ tai cụp hoạt hình. Trên cặp sách treo móc khóa thỏ tai cụp lông xù. Mặt đồng hồ đổi thành hình thỏ tai cụp đang gặm cà rốt. Thậm chí ngay cả hộp bút cũng đổi thành hình thỏ tai cụp. Không phải chứ người anh em, cậu không thấy một đại học bá cao lãnh như cậu mà lấy ra một cái hộp bút thỏ có hai cái tai lớn là rất sụp đổ hình tượng sao? Tôi há hốc mồm, thán phục không thôi. Giang Phồn thấy tôi nhìn cậu ta đến ngẩn người, trong lòng thầm đắc ý: 【Quả nhiên, hôm qua về bảo chú Trương chuẩn bị quần áo và phụ kiện thỏ là lựa chọn chính xác, vợ thích đến mức không rời mắt được luôn kìa.】 【Có nên về bảo bố đổi lại thời gian sinh cho mình thành tuổi Thỏ luôn không nhỉ.】 【Không được, như vậy có thể sẽ bị bố tẩn cho một trận. Hay là nuôi mấy con thỏ ở nhà đi, đến lúc đó nói thỏ nhà mình tai vẫy vẫy là có thể bay được, để vợ đến xem, hì hì hì...】 【Muốn vợ nhìn vào mắt mình quá, lúc trước vợ còn khen mắt mình là mắt thỏ rất đáng yêu nữa kìa...】 Hửm? Tôi sực tỉnh lại. Tôi khen cậu ta là mắt thỏ đáng yêu hồi nào? Thế nhưng, nhìn dáng vẻ Giang Phồn sau khi ngồi xuống thì cả người căng cứng, ngón tay không tự chủ được mà vân vê vạt áo, mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía tôi một cái. Tuy vẫn không có biểu cảm gì, nhưng tôi phân biệt rõ được sự khát khao muốn được khen ngợi của Giang Phồn. Từ nhỏ đến lớn, chưa có ai rõ ràng và nhiệt liệt bày tỏ sự yêu thích trước mặt tôi như vậy. Ngoại trừ Giang Phồn. Sau khi bố mẹ qua đời, ánh mắt tôi nhận được nhiều nhất chính là đồng tình, thương hại và mỉa mai. Đến lúc lớn hơn một chút, tôi bắt đầu không ngừng đánh nhau. Những ánh mắt đó lại toàn bộ chuyển hóa thành sợ hãi, khiếp sợ, thất vọng. Dựa vào khuôn mặt này, không phải tôi chưa từng được người khác tỏ tình, nhưng lần nào tôi cũng thấy được sự rụt rè trong mắt đối phương. Không phải là thích sao? Thích thì tại sao lại sợ hãi chứ? Tôi phải thừa nhận rằng tôi kỳ vọng, thậm chí là khao khát sự yêu thích nồng nhiệt và sáng rõ như vậy của Giang Phồn. Dường như, bên cạnh có người này cũng không tệ lắm. "Giang Phồn." "Ừm." Giang Phồn vừa nghe tôi gọi liền lập tức quay đầu lại, mắt nhìn chằm chằm vào tôi không chớp lấy một cái. 【Vợ định nói gì, định nói gì đây, có phải định khen mình không, mong chờ quá!】 Tôi không nhịn được phì cười, đưa tay áp lấy mặt Giang Phồn, giả vờ kinh ngạc nói: "Oa, lúc trước tôi vẫn luôn không phát hiện ra cậu là mắt thỏ đấy, đáng yêu thật nha." Nhiệt độ dưới lớp da tăng dần, mặt Giang Phồn cũng càng lúc càng đỏ, tiếng tim đập thình thịch truyền qua lồng ngực đến bên tai tôi, không, dường như không chỉ có tiếng tim của một người. 【Gần, gần quá, muốn hôn quá.】 "Giang Phồn, chúng ta..." Thử xem sao nhé. "Tống Nhân! Em ra đây cho tôi!" "Tống Nhân, em lại không học tốt đúng không, sáng sớm ra đã bắt nạt bạn học rồi." Lời chưa nói hết đã bị người khác ngắt quãng, tôi bĩu môi nhìn thầy giám thị đang nổi lôi đình trước mặt, cái lão già họ Thiệu này đến từ lúc nào thế, thật mất hứng. "Lão già..." "Cái gì?" "Dạ dạ dạ, thầy Thiệu, em không có bắt nạt bạn học, đây là đang giao lưu thân thiện ạ." "Em bốc phét, theo tôi lên văn phòng một chuyến." Trong văn phòng, thầy Thiệu cầm cái bình giữ nhiệt đang bốc khói trắng: "Có biết tôi gọi em lên đây là vì chuyện gì không?" "Còn có thể là chuyện gì nữa ạ." Tôi lơ đễnh nói. "Nói đi, thầy muốn phê bình em thế nào, em đang vội." Vừa nãy lời tôi vẫn chưa nói hết, không biết giờ Giang Phồn đang làm gì trong lớp một mình, tôi có chút nôn nóng muốn biết trong lòng cậu ta đang nghĩ gì. "Chuyện của anh trai em, em có biết không?" "Anh trai em? Anh em làm sao ạ? Không phải anh ấy đang làm bảo an ở Mị Sắc rất tốt sao?" "Thân thủ của anh trai em thì em biết rồi đấy, lúc trước có người gây rối ở quán rượu, sau khi anh em ra tay thì được đại ca của Thanh Bang để mắt tới, mấy ngày trước hai băng đảng xảy ra xung đột, anh em bị đâm hai dao, hiện đang ở trong bệnh viện." "Cái gì?!" Tôi lập tức không ngồi yên được nữa, suýt chút nữa là xông lên nắm lấy cổ áo lão Thiệu: "Chuyện lớn như vậy, sao giờ thầy mới nói cho em biết?!" Lão Thiệu thong dong thổi thổi lớp bọt trên mặt nước: