🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chốt đơn ngay em phấn nén Carslan Soft Mist với khả năng kiềm dầu đỉnh cao suốt 24 giờ, mang lại lớp nền mềm mại, mịn lì tự nhiên và bền màu bất chấp thời gian cho nàng tự tin tỏa sáng cả ngày dài.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Tất cả mọi người đều nghĩ Giang Phồn ghét tôi. Ngay cả bản thân tôi cũng nghĩ như vậy. Dù sao thì, có người bình thường nào làm bạn cùng bàn một tháng trời mà số câu nói với nhau không quá hai chữ số không?! Cho đến một ngày đi đánh nhau tôi vô tình đập đầu vào đâu đó, vừa bước vào lớp: 【Oa oa, vợ ơi sao lại đi đánh nhau nữa rồi, mặt nhỏ sưng hết lên rồi, xót quá đi thôi~】 【Không được, về phải bảo chú Trương tra xem là đứa nào, mình phải tẩn chúng nó báo thù cho vợ!】 【Nhưng mà vẫn xót quá, muốn ôm vợ vào lòng hôn hôn ôm ôm dỗ dành quá đi~】 Tôi hiện lên dấu chấm hỏi đầy đầu. Ai? Đứa nào đang sủa bậy đấy? 【Oa, hôm nay vợ đến sớm thế, không biết đã ăn sáng chưa, không được để vợ bị đói bụng đâu.】 Tôi vừa bước chân vào cửa lớp liền khựng lại, khóe miệng không tự chủ được mà giật giật. Kể từ sau khi đánh nhau bị thương ở đầu một tháng trước, sau khi trở lại không có thay đổi gì khác, duy chỉ có việc tôi có thể nghe thấy Giang Phồn đang nghĩ gì trong lòng. Ai mà ngờ được cái tên học bá bình thường cao lãnh ít nói, hoạt động nội tâm lại phong phú đa dạng đến thế. Hơn nữa, tên nhóc này vẫn luôn thầm mến tôi hả trời! Một tháng trước, phát hiện này từng khiến tôi tưởng mình bị bệnh tâm thần, thậm chí còn cầu xin anh trai đưa đi khoa tâm thần kiểm tra, sau khi ăn hai cái bạt tai của anh trai thì tôi mới ngoan ngoãn lại. Một tháng sau, tôi đã có thể tiếp nhận tốt các loại lời đường mật thỉnh thoảng vọt ra từ lòng Giang Phồn, thậm chí lúc rảnh rỗi còn có thể làm một bài phân tích đọc hiểu. Ví dụ như hiện tại, tôi ngồi xuống chỗ ngồi với vẻ bất cần đời, treo cặp sách lên xong liền chuẩn bị gục xuống bàn ngủ. 【A, sao vợ vừa đến đã gục xuống rồi, đêm qua ngủ không ngon sao, hay là tâm trạng không tốt? Ai chọc vợ giận rồi? Không được, về phải bảo chú Trương tra ngay mới được.】 【Không biết vợ ăn cơm chưa, hôm nay vợ đến khá sớm chắc là chưa ăn đâu, may mà mình ngày nào cũng mang theo hai phần bữa sáng. Nhưng mà làm sao để đưa bữa sáng cho vợ một cách kín đáo đây nhỉ?】 【Huhu, đều tại mình căng thẳng quá không dám nói chuyện với vợ, giờ vợ chẳng thèm quan tâm đến mình nữa rồi, huhu...】 Tôi gối đầu lên cánh tay, nghe tiếng lòng Giang Phồn gào thét như đánh trận, suýt chút nữa là bật cười thành tiếng. Sao lúc trước tôi không phát hiện ra bạn cùng bàn của mình lại đáng yêu như thế nhỉ. Tôi ngồi dậy, hắng giọng, liếc nhìn Giang Phồn đang tỏ vẻ vững như bàn thạch bên cạnh. "Này, Giang Phồn." Giang Phồn quay đầu lại. "Ừm." 【A a a a! Vợ chủ động nói chuyện với mình rồi! Còn gọi tên mình nữa! Trời đất ơi, hôm nay đúng là quá hạnh phúc rồi~】 "Có chuyện gì?" Nhìn xem nhìn xem, tên nhóc này giỏi diễn hai mặt thật đấy, hèn gì lúc trước tôi cứ tưởng Giang Phồn ghét tôi, bình thường toàn nói chuyện kiểu này, đáng đời tôi không muốn thèm để ý đến cậu. "Tôi đói rồi, cậu có gì ăn không?" "Có." 【A a a! Hôm nay là ngày may mắn của mình sao? Vợ muốn ăn bữa sáng của mình, cái ngày vĩ đại này nhất định phải ăn mừng một chút mới được!】 Tôi thấy mắt Giang Phồn sáng lên, sau đó nhanh chóng đưa tay vào ngăn bàn lấy ra một chiếc bánh sandwich, khựng lại một chút, rồi chậm rãi đưa cho tôi. Tôi cũng không khách sáo, đón lấy liền cắn một miếng. 【Oa, ngon quá đi.】 Tôi lại cắn một miếng thật lớn, vừa nhai vừa ghé sát mặt lại gần Giang Phồn: "Giang Phồn, bánh sandwich này ngon thật đấy, mai cậu lại mang cho tôi một cái nhé." Đừng tưởng tôi không thấy cậu vừa lén nhìn phản ứng của tôi đấy nhé. Giang Phồn vân vê ngón tay: "Được." 【Vợ thích bánh sandwich mình làm, vậy tính bắc cầu ra là vợ cũng thích mình, sướng rơn cả người~】 Tôi nhìn người bên cạnh tuy mặt không cảm xúc nhưng cả người toát ra hơi thở vui vẻ, không tự chủ được mà nhếch môi, trông cứ như một con chó ngốc vậy. Chương trình học cấp ba vô cùng căng thẳng, tất cả học sinh đều không ngừng học tập, nhưng luôn có một số học sinh khác biệt. Ví dụ như tôi. Ngay giây phút này đây, tôi đang ngủ say sưa theo chuỗi ký tự tiếng Anh mà giáo viên toán thốt ra, thế nhưng đang ngủ thì tôi nghe thấy xung quanh có tiếng vo ve: 【Vợ thích ngủ quá đi, mặt nhỏ ngủ đến đỏ bừng bừng, trông như một chú heo con vậy.】 【Thầy giáo nói to quá có làm vợ thức giấc không nhỉ?】 【Nhưng mà vợ không nghe giảng có sao không ta?】 Giang Phồn im lặng một lát, rồi như thể đã thông suốt, tâm trạng trở nên phấn chấn hẳn lên: 【Thôi kệ, dù sao thầy giảng cũng chẳng hay bằng mình, đợi mình lừa được vợ yêu về tay, mình sẽ đích thân bổ túc cho vợ, đến lúc đó có lý do để đòi vợ thưởng rồi~】 Được rồi, Giang Phồn cũng được tính là một trường hợp khác biệt. Một tiết toán trôi qua đã hạ gục một số lượng lớn học sinh, còn tôi nhờ có được giấc ngủ như trẻ thơ mà thoát được kiếp nạn, lúc này đang chống tay nhìn Giang Phồn viết bài thi mà thẩn thờ. Tôi rất tò mò, cái người này lấy đâu ra nhiều năng lượng thế không biết, trên lớp nghe giảng thì thôi đi, tan học còn phải không ngừng làm bài tập, vừa phải lo việc học, vừa phải không ngừng sủa bậy trong lòng. Quả nhiên, tuổi trẻ thật tốt mà. Đang thẩn thờ tôi không chú ý tới tai Giang Phồn càng lúc càng đỏ, hoạt động tâm lý cũng biến thành một đống mã hỗn loạn. Ngay lúc Giang Phồn không nhịn được định quay sang, cô bạn bàn phía trước đã nhanh hơn cậu một bước. Thế là tôi thấy đầu của Giang Phồn khựng lại ở góc nghiêng 30 độ không nhúc nhích nữa. "Phụt."