🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
[CÓ KHOÁ KÉO PHÍA SAU] Chân váy nữ vải Lông Thỏ phong cách Y2K,Chân váy nữ chữ A có lót trong dáng ngắn DAZZI V03
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Đại não tôi ngay lập tức trống rỗng, ngay cả đau cũng quên mất, ngơ ngác nhìn anh. Anh... anh sao có thể nói chuyện với tôi một cách trần trụi như vậy được! Giây tiếp theo, tôi khóc càng dữ dội hơn: "Anh thả tôi ra! Đồ khốn nhà anh!" "Nói, em và cậu ta đã làm chưa!?" Sự bạo ngược cuồn cuộn trong mắt người đàn ông, sắc mặt càng thêm âm u. Tôi thẹn quá hóa giận, khuôn mặt vì bị anh bóp lấy nên chỉ có thể phát ra những âm thanh ú ớ không rõ ràng: "Liên quan... liên quan gì đến anh! Anh... thả ra!!" Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên. Khuôn mặt tôi bị anh hất ra, điện thoại bị anh dễ dàng rút lấy vào tay. Ánh mắt tôi thoáng thấy ba chữ Tống Tri Cảnh, định đoạt lấy nhưng đã không kịp nữa rồi, ngón tay thon dài của người đàn ông nhấn nút nghe, ánh mắt âm hiểm đặt trên mặt tôi, nhưng lời nói lại dành cho đầu dây bên kia: "Ấu Hà không thể nào ở bên cậu đâu, đừng làm phiền cô ấy nữa." Dứt lời, điện thoại bị đập mạnh xuống đất. Tôi bị âm thanh cực lớn làm cho giật mình run rẩy cả người, đến khi phản ứng lại. Cơn đau trên mặt, sự uất ức trong lòng cùng với sự áp bức do sự bảo bọc kín mít của anh gây ra bấy lâu nay trong một khoảnh khắc tất cả đều ùa về phía tôi. Tôi tức giận đến mức trừng mắt nhìn anh: "Em không chia tay! Em nói cho anh biết em đã báo nguyện vọng vào đại học A rồi, ngay hôm nay, đã nộp rồi, không sửa được nữa! Em không thèm học đại học C đâu, ngày nào cũng thấy anh, em ghét chết anh rồi!!!" "Á——" Cổ tay đột nhiên bị nắm chặt lấy, kéo đi một cách không thương tiếc. Tôi cứ ngỡ anh tức giận định nhốt tôi vào phòng, nhưng không ngờ anh lại kéo tôi lên tầng hai. Nỗi sợ hãi bị đánh đập làm tôi dần dần nảy sinh sự e sợ, vừa bị kéo đi tôi vừa tức giận mắng anh: "Anh còn muốn đánh tôi sao! Anh thả tôi ra!!" Tôi bị hất lên giường anh. Sức xung kích cực lớn làm tôi váng đầu hoa mắt, đợi đến khi tôi định thần lại định bò dậy thì người đàn ông đang nhìn tôi một cách âm hiểm, đang thong thả cởi nút áo sơ mi. Tôi kinh hãi nhìn anh, một ý nghĩ khó có thể tin nổi dường như hiện ra rõ nét trong não bộ, tôi vội vàng đứng dậy định chạy. Nhưng người đàn ông chẳng tốn chút sức lực nào đã đẩy ngã tôi, anh ngồi lên chân tôi, chiếc cà vạt vừa cởi ra bị dùng lực bạo lực trói chặt hai tay tôi lại. Mặt tôi trắng bệch, sợ đến mức hét lên. Người đàn ông bạo lực xé rách quần áo tôi, những chiếc nút áo bắn tung tóe khắp nơi. "Nếu em đã không muốn nói cho anh biết thì để anh đích thân kiểm tra xem em đã bị cậu ta chạm vào chưa nhé." "Oa oa oa không có! Em không có, cứu với, cứu mạng với!" Ngày hôm sau. Khoảnh khắc ý thức tỉnh táo, cơn đau nhức toàn thân ập đến. Từng màn của đêm qua cũng hiện lên trong não bộ, nước mắt cuồn cuộn lăn xuống. Thẩm Yến Nam đã không còn ở nhà nữa. Trong gương, cơ thể tôi chằng chịt những dấu vết xanh tím đáng sợ. Nghĩ đến người đàn ông mà tôi coi là người nhà, là anh trai ruột thịt lại làm ra chuyện như vậy với mình, tôi không kìm được mà nôn mửa từng đợt. Sao anh có thể, sao có thể đối xử với tôi như vậy! Tôi không bao giờ muốn nhìn thấy anh nữa. Thu dọn hành lý xong, tôi định rời đi. Tuy nhiên vừa mở cửa phòng ra, tôi mới phát hiện xung quanh biệt thự toàn là vệ sĩ, căn bản không thể ra ngoài được. Tôi đau khổ tuyệt vọng nhốt mình suốt cả một ngày. Trong cơn mơ màng, nơi cửa phòng truyền đến tiếng chìa khóa xoay chuyển. Dây thần kinh đang căng cứng của tôi dễ dàng bị đứt đoạn mà tỉnh táo trở lại. Cửa phòng bị mở ra, người đàn ông đứng ngược sáng nơi cửa, tựa như một con ác quỷ ăn thịt người. Tôi cảnh giác nắm chặt lấy chăn, vừa mở lời mới biết giọng nói của mình đã khàn đặc: "Anh đến đây làm gì!" Trên tay anh cầm khay thức ăn, sải bước đi về phía tôi. Thần sắc nhạt nhẽo lạnh lẽo. Tôi bỗng nhiên nhớ lại cảnh tượng lần trước tôi nhìn thấy anh đã đánh người khác như thế nào, sự âm hiểm lạnh lẽo dường như có thể chồng lấp lên khuôn mặt trước mắt này. Có lẽ bản chất anh vốn là loại người như vậy, chẳng qua là do bấy lâu nay tôi luôn mang cho anh một lớp kính lọc thật dày mà thôi. "Người hầu nói em cả ngày nay chưa ăn gì rồi, như thế không tốt cho sức khỏe đâu." Anh nhàn nhạt thổi một thìa canh đút cho tôi: "Anh sẽ xót đấy." "Ghê tởm!" Tôi hất văng khay thức ăn anh định đưa lại gần. Bát đũa rơi xuống thảm phát ra một tiếng động trầm đục, trong không khí càng thêm nồng nặc mùi thơm của thức ăn. Cổ chân đột nhiên bị kéo mạnh lấy, tôi không kiểm soát được mà ngã ngửa trên giường. Người đàn ông với sắc mặt âm u lật người đè lên người tôi: "Không muốn ăn vậy thì cùng anh làm chút chuyện khác đi." "Ưm... cút, cút đi! Đồ khốn, đồ cặn bã!" "Anh sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu, cút... ưm, thả tôi ra!" Hơn một tiếng sau. Thức ăn lại được đưa đến bên môi tôi. Mắt tôi sưng đỏ, trên khuôn mặt trắng trẻo nõn nà vương vấn sắc hồng sau khi khóc, cả người không ngừng run rẩy nhẹ. "Há miệng ra." Người đàn ông với sắc mặt âm u, đưa thìa thức ăn đến bên môi tôi. Tôi mím môi, sợ hãi nhìn anh, nước mắt cứ không ngừng chảy xuống. Đến lúc này tôi mới phát hiện ra hóa ra mình vẫn còn mang một tia may mắn đối với hành động mất trí vì tức giận lần trước của anh. Anh chỉ là quá tức giận mà thôi. Nhưng bây giờ. Dáng vẻ anh muốn chạm vào tôi là chạm, hơn nữa hoàn toàn không cảm thấy có vấn đề gì làm tôi nhận ra một cách triệt để. Đối với tôi, anh căn bản không phải vì mất trí do tức giận mới cưỡng bức tôi. Mà là... anh đã muốn làm như vậy từ lâu rồi. Nhớ lại từng chút một khi chung sống trước kia, anh thực ra đã thể hiện vô cùng rõ ràng rồi. Là tôi, là tôi quá tin tưởng anh, là tôi quá ngu ngốc. Tôi thực sự đã coi anh là anh trai ruột. Nhưng thực ra... hóa ra tôi chỉ là một con vật nuôi được anh nuôi dưỡng bên cạnh mà thôi. Giằng co không bao lâu, lại truyền đến giọng nói mất kiên nhẫn của người đàn ông. "Không ăn thì anh sẽ mặc định là em muốn anh thượng em."