🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Phải lòng ngay từ cái nhìn đầu tiên với má hồng kem OFÉLIA Lolli Liquid Blush, chất kem mướt mịn như tan vào da cho hiệu ứng đôi má ửng hồng tự nhiên, trong trẻo đúng chuẩn nàng thơ.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Chưa đầy mấy giây, tôi đã buông tay đang ôm Lục Chấp ra, dù sao nếu bị ống kính quét trúng thì không ổn chút nào. Sau khi xác nhận danh tính xong thì nên đi vào vấn đề chính thôi. "Nhiệm vụ của anh là gì? Nhiệm vụ hệ thống giao cho tôi là chinh phục anh, giờ xem ra là hoàn thành rồi." Lục Chấp nhìn tôi bằng ánh mắt tràn đầy ý cười, khóe miệng nhếch lên còn khó nén hơn cả khẩu AK, "Tôi cũng hoàn thành rồi." "Chinh phục tôi?" "Ừm ừm." Vừa dứt lời, đạo diễn đã cầm loa nhỏ hét về phía chúng tôi: "Thầy Lục, thầy Khương, đến chụp ảnh rồi." Phải nói là, sau khi Lục Chấp biết danh tính của tôi, anh ta càng trở nên phóng túng hơn. Chúng tôi đứng bên bờ biển, Lục Chấp đột nhiên hỏi tôi một câu, "Khương Khương, anh có thể hôn em không?" "Hửm?" Tôi còn chưa kịp phản ứng, Lục Chấp đã khẽ hôn lên khóe miệng tôi. "Đinh" "Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ chinh phục." "Đinh" "Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ chinh phục." Hai tiếng thông báo lần lượt vang lên trong tâm trí của chúng tôi. Lúc tỉnh lại, tôi đã quay về thế giới thực, ánh nắng xuyên qua khe hở của rèm cửa rắc lên giường. "Đúng rồi, đúng rồi." Tôi vội vàng cầm điện thoại mở APP ngân hàng ra, thấy số dư là mười triệu lẻ ba nghìn tệ mới yên tâm được. Tôi đang mơ tưởng xem mười triệu tệ này nên tiêu thế nào, thì giọng nói như sư tử hà đông của mẹ tôi từ ngoài cửa vọng vào. "Khương Nghiên, mấy giờ rồi còn ngủ, mau dậy đi. Lát nữa dì Lý của con qua đấy, con mau thu xếp nhanh lên." Dưới một hồi thúc giục của mẹ, tôi chỉnh đốn bản thân với tốc độ cực nhanh. "Cộc cộc cộc" Ba tiếng gõ cửa không nặng không nhẹ. Mẹ tôi nghe thấy tiếng động, thò đầu ra từ trong bếp, "Nghiên Nghiên, xem có phải dì Lý của con đến không." "Con chào dì Lý ạ." Vừa dứt lời, tôi liền chú ý tới phía sau dì Lý còn có một người nữa. Lục Chấp?! Cái gã đó thế mà còn đang nhịn cười?! Mẹ tôi chào mời dì Lý đi vào phòng khách, tôi và Lục Chấp đi rớt lại mấy bước ở phía sau, tôi hỏi nhỏ anh ta, "Sao anh lại đến nhà tôi?" "Dĩ nhiên là anh đến để đòi danh phận rồi." Còn chưa đợi tôi kịp mở miệng, mẹ tôi đã đi tới, "Nghiên Nghiên, con ra siêu thị mua ít đồ uống về đi." "Dì ơi, để cháu đi cùng Nghiên Nghiên nhé." "Tốt tốt tốt." Mẹ tôi cười hớn hở, quay sang nhìn tôi, nháy mắt với tôi, "Nghiên Nghiên, con đi cùng Tiểu Viện đi, cứ từ từ mà mua, không cần vội về đâu." Tiểu Viện?! Hơn nữa, mẹ ơi, mẹ cứ thế mà bán đứng con gái rượu của mẹ rồi sao?! Trên đường đi mua đồ uống. "Anh là Lục Viện?!" Lục Viện chính là người đã cứu tôi ra khỏi hố phân ở nhà ngoại lúc nhỏ. "Ừm, Lục Viện là tên mụ của anh." "Được lắm, chú mày giấu kỹ thật đấy, có phải anh đã biết từ sớm rồi, cố ý trêu tôi phải không." Tôi lùi lại nửa bước sang bên cạnh, "Khai mau, chuyện yêu qua mạng là âm mưu từ lâu hay là tình cờ." Lục Chấp vươn tay kéo tôi lại trước mặt. "Dĩ nhiên là, một sự tình cờ đã được lên kế hoạch từ lâu."