🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Muốn làm gà ủ muối ngon chuẩn vị tại nhà thì nhất định phải có bảo bối bột gia vị Bu Phương Ẩm Thực này nhé. Chỉ với một hộp 333g, bạn có thể chế biến được tận 3 đến 4 con gà (dưới 1kg/con), giúp thớ thịt đậm đà, da vàng ươm bắt mắt mà không cần nêm nếm cầu kỳ. Thành phần tự nhiên, an toàn, mang đến hương vị đặc trưng khó cưỡng, ăn là ghiền ngay lập tức!
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Tông chủ Hồng Hiên tông lắc đầu thở dài, giả nhân giả nghĩa khuyên ngăn: "Hảo hữu, thế này không được đâu, lỡ thu hút kẻ xấu ghen ghét thì phải làm sao." Sư tôn cười lạnh trong lòng, kẻ ghen ghét lớn nhất chẳng phải là ngươi sao? Còn giả bộ người tốt cái gì! Sư tôn xua tay: "Yên tâm, Huyền Chính tông ta gia đại nghiệp đại, huống hồ có các vị cường giả của Chính Đạo Minh đến dự, ta còn sợ cái gì." "Đến lúc đó cho dù là lũ chuột cống mù mắt cũng phải đi đường vòng thôi." Tông chủ Hồng Hiên tông: ... Luôn cảm thấy như đang bị chửi xéo. Kết thúc cuộc trò chuyện ngắn ngủi, người của Hồng Hiên tông rời đi. Ta xuất hiện, báo cáo tình hình với sư tôn. "Sư tôn, con đã thông báo cho các đồng minh trong Chính Đạo Minh, họ đều bày tỏ sẵn lòng giúp Huyền Chính tông một tay." Ta đã dùng Lưu Âm thạch lưu lại cuộc trò chuyện của hai cha con họ mà ta nghe lén được qua phù chú. Mang theo danh nghĩa của sư phụ đi đàm phán với từng tông phái, cùng bàn bạc đại kế diệt ma. Các môn phái chính đạo đều hân hoan chấp nhận, đồng ý với kế hoạch lần này. Đúng vậy, bữa tiệc chí bảo lần này chính là một cái bẫy dành cho kẻ phản bội và ma tu. Đặt mồi nhử, ngồi đợi cá lớn cắn câu. "Lần này chắc chắn sẽ xoay chuyển cục diện, kẻ ác tự chuốc lấy quả đắng, người thiện cuối cùng cũng được báo đáp, trả lại công lý cho thế gian!" Hồng Hiên tông liệu có bị một bữa tiệc đầy rẫy cường giả như vậy dọa sợ không? Không, lòng tham đã làm mờ mắt chúng rồi. Dục vọng thành tiên đã phóng đại sự ngu xuẩn và xấu xí, phóng đại dã tâm của chúng. Chúng thậm chí còn muốn mượn cơ hội này để tóm gọn cả Chính Đạo Minh. Thật trùng hợp. Chúng ta cũng có dự định đó. Trên bữa tiệc, tiếng cười nói rộn ràng, vô cùng náo nhiệt. Ta nâng chén, ngửi thấy mùi hương quen thuộc giống hệt kiếp trước, khóe miệng nhếch lên nụ cười, uống cạn chén rượu. Người của Hồng Hiên tông lóe lên tia chế giễu, sau khi xác nhận mọi người đều đã uống rượu độc, lập tức ném chén làm hiệu. Cả bữa tiệc dường như bị nhấn nút tạm dừng. Tông chủ Hồng Hiên tông ngửa mặt lên trời cười lớn: "Ha ha ha, các ngươi đều đã trúng độc dược của ma tu, giờ đây tu vi mất sạch, còn không mau mau nộp chí bảo ra, quỳ xuống dập đầu xin tha, ta còn có thể giữ lại cho các ngươi một mạng hèn!" Cùng với lời nói của hắn, đại trận hộ sơn bị phá vỡ, tiếng hô hào chém giết của ma đạo tu sĩ vang dội thấu trời. "Nói nhảm! Thật sự tưởng Huyền Chính tông ta là nơi ngươi muốn đến thì đến muốn đi thì đi sao! Lão già kia, vào đây đấu với ta vài hiệp rồi hãy nói!" Sư tôn gầm lên một tiếng giận dữ, bay người lên không trung giao chiến với hắn. Sau vài hiệp, tông chủ Hồng Hiên tông không chống lại được kiếm pháp mạnh mẽ sắc bén của sư tôn, bị đánh rơi xuống dưới kiếm. Hắn hộc ra một búng máu, mặt mày kinh hãi: "Ta rõ ràng tận mắt thấy các ngươi uống rượu độc, tại sao tu vi vẫn còn?!" Ta cười lạnh một tiếng, giải đáp thắc mắc cho hắn: "Chỉ cần trước đó uống thuốc giải là xong." Sắc mặt tông chủ thay đổi dữ dội: "Đây là cái bẫy của các ngươi!" Sau đó tông chủ Hồng Hiên tông không còn phản ứng gì nữa. Một kẻ rác rưởi chỉ biết dùng dăm ba cái thủ đoạn tam lưu như hắn đã bị sư tôn một kiếm đâm chết. Ta nhìn về phía tam sư đệ tu đan đạo, thấy hắn chân yếu tay mềm, mắt thâm quầng như gấu trúc, đang trốn sau lưng nhị sư đệ ngự thú để né tránh sự tấn công của ma tu. Ta khâm phục nói: "Thực sự vất vả cho tam sư đệ rồi, những gì đệ đóng góp cho tông môn, tông môn nhất định sẽ ghi nhớ trong lòng." Tam sư đệ cảm nhận được ánh mắt của ta. Lập tức rùng mình một cái, càng trốn sâu hơn sau lưng nhị sư đệ, cố gắng để không bị ta nhìn thấy. Mấy ngày nay ta ngày đêm cùng hắn luyện chế đan dược giải độc, ta hoàn toàn không biết rằng, trong lòng hắn ta đã tương đương với sự tồn tại của một đại ma vương. Là kẻ còn đáng sợ hơn cả lũ ma tu kia. Cuộc báo thù vẫn tiếp tục, không vì cái chết của kẻ phản bội mà dừng lại. Trận pháp hộ sơn vốn đã đóng lại một lần nữa được mở ra, ma tu bị nhốt chặt trong Huyền Chính tông. Lưỡi kiếm của các cường giả chính đạo nhắm thẳng vào đám ma tu đó. Vì tình huống đột phát ngoài kế hoạch, đám ma tu hoảng loạn lo sợ. Một đám ma tu thấy không thể đột phá vòng vây, đã liều chết giãy giụa vây khốn ta lại. Ta mỉm cười nhẹ, giữ đúng đạo đãi khách: "Tuy các ngươi không có tên trong danh sách mời, nhưng Huyền Chính tông ta là danh môn đại tông, đương nhiên sẽ mở rộng cửa chào đón anh hùng thiên hạ." "Chỉ có điều đi tay không mà không mang theo lễ vật thì có vẻ hơi thất lễ quá. Đã đến đây rồi thì để mạng lại đi." Hàn quang lóe lên, kiếm khí lăng lệ với góc độ hiểm hóc lướt qua những tử huyệt trên người chúng. Chỉ trong nháy mắt, đám ma tộc bao vây ta đều đã mạng vong dưới chân ta. "Cái mạng chó này của các ngươi, Huyền Chính tông ta đành miễn cưỡng nhận lấy vậy, coi như là quà mừng tiệc." Ta vung kiếm hất sạch vết máu trên thân kiếm, động tác tiêu sái tùy ý. Sư muội chạy đến giúp ta thấy ta bình an vô sự thì thở phào nhẹ nhõm. "Cũng may chưa đến mức quá ngốc, muội bị đám đông chia cắt, cứ sợ tỷ sẽ dùng chiêu thức Lục Trà nào đó để đối phó với cảnh tượng này." Ta thắc mắc: "Sao ta có thể làm vậy chứ?" Sư muội cười bảo: "May mà tỷ không làm." Ta nói: "Lục Trà ra chiêu hung tàn chí mạng, cái lũ kiến hôi này sao xứng để ta ra tay." "Ít nhất cũng phải là cường giả cỡ Ma tôn thì mới miễn cưỡng qua được một chiêu với kẻ tu tập đạo mạnh nhất như ta." Ta hỏi muội ấy: "Đúng rồi sư muội, muội thấy Ma tôn đâu không?" "Kiếp trước, Ma tôn cũng tham gia vào kế hoạch này, theo lý mà nói thì cũng nên xuất hiện rồi chứ." Ta nhìn đông ngó tây tìm kiếm bóng dáng đó: "Tại sao không thấy hắn đâu nhỉ?" Sư muội: ... (Tỷ thực sự muốn dùng thủ đoạn Lục Trà để đấu với Ma tôn sao?!) Vẻ mặt sư muội như bị táo bón: