🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Siêu tiết kiệm và tiện lợi cho cả gia đình với dòng giấy vệ sinh treo tường TopGia làm từ bột giấy thiên nhiên an toàn, thiết kế 4 lớp dày dặn, siêu dai với tận 1280 tờ cho bạn thoải mái sử dụng!
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Nhưng khi đụng chạm đến lợi ích, anh ta mới hiểu ra, tôi thực sự một giây cũng không muốn sống cùng anh ta nữa. Hiếm khi tôi chủ động, đưa tay ôm lại eo anh ta, an ủi: "Bùi Thịnh, đừng vội. Giấy chứng nhận ly hôn vừa đến tay, dự án đó của Bùi thị sẽ lập tức được phê duyệt." Anh ta càng ôm tôi chặt hơn, rồi khàn giọng nói với tôi: "Miên Miên, em là của anh, em là của một mình anh thôi. Cả đời này em đừng hòng rời xa anh." Trọng lượng của tôi trong lòng anh ta bỗng nhiên nặng hơn nhiều so với tôi tưởng tượng. Thế thì thật là tồi tệ. Tôi thở dài một tiếng, vỗ vỗ lưng anh ta. Dịu dàng dỗ dành: "Chẳng phải muốn chơi cờ với tôi sao? Đi lấy cờ lại đây đi." "Thắng được tôi, anh đưa ra yêu cầu gì tôi cũng không từ chối đâu." Tất nhiên, thắng được anh ta, tôi đưa ra yêu cầu gì anh ta cũng không có tư cách từ chối nữa. Khi một chân bước ra ngoài cửa sổ, thực ra tôi có chút sợ hãi. Nhưng Bùi Thịnh trông còn căng thẳng hơn cả tôi. Tay anh ta siết chặt hũ cờ, đốt ngón tay trắng bệch: "Miên Miên, em xuống đây đi." Tôi nói: "Cứ chơi như thế này đi. Anh thắng tôi nhảy, anh thua chúng ta ly hôn." "Em sẽ không làm thế đâu." Anh ta cố gắng giữ lý trí. Tôi hơi rướn người ra ngoài: "Tôi sẽ làm đấy." Ngoài cửa sổ nắng rất đẹp, gió cũng không còn lạnh như mấy ngày trước, chỉ là thổi làm tóc tôi hơi rối. Mặt Bùi Thịnh trở nên tái mét: "Tống Miên em đừng cử động lung tung, anh chơi với em!" Tay Bùi Thịnh rất đẹp, lúc cầm quân cờ càng lộ rõ xương cốt rành mạch. Chỉ là cứ run rẩy mãi. Một ván cờ ca rô kết thúc rất nhanh. Nhanh hơn ván cờ trong ký ức của tôi rất nhiều. "Anh thắng rồi." Bùi Thịnh nói, "Giờ em xuống được chưa?" Tôi gật đầu. Anh ta từ từ tiến lại gần tôi, đưa tay về phía tôi. Tôi nói: "Bùi Thịnh, dùng điện thoại của tôi gọi cho luật sư ly hôn của tôi đến đây." Bùi Thịnh làm theo. "Gọi điện cho bố mẹ tôi, bảo họ đưa vệ sĩ đến đây." Bùi Thịnh hít một hơi thật sâu, nghiến răng liên lạc với bố mẹ tôi. "Cuối cùng," Tôi tâm trạng khá tốt vuốt lại tóc mình, "Mời cả mẹ anh đến nữa." Đôi mắt Bùi Thịnh xám xịt đến thảm hại, anh ta biết sau này không còn lý do gì để giữ tôi lại nữa rồi. Lúc ký tên vào đơn ly hôn, có vệt nước làm nhòe đi cái tên của anh ta. Tôi nhận lấy bản thỏa thuận mới từ tay luật sư, lần cuối cùng lau nước mắt cho anh ta: "Bùi Thịnh, muốn khóc thì đợi tôi đi rồi hãy khóc." "Bây giờ, ký tên cho hẳn hoi vào, đừng có làm hỏng giấy tờ." Sau khi ly hôn, đám bạn chung trong giới đều vô cùng cảm thán. Nói đôi vợ chồng kiểu mẫu sao lại đường ai nấy đi rồi. Tôi cũng không lặn nữa, dùng nick phụ vào nhóm bình luận: "Cũng bình thường thôi mà, Tống Miên vừa thông minh vừa xinh đẹp, cũng chẳng lo không có mùa xuân thứ hai." "Thấy bạn trai mới quen của cô ấy chưa, đẹp trai cực kỳ." Tắt màn hình điện thoại, tôi ngẩng đầu nhìn Tạ Hoài trên bục nhận giải, tiếp tục nghe lời phát biểu nhận giải của cậu ấy. Khi phát biểu cậu ấy rất điềm tĩnh, mãi đến cuối cùng mới lộ ra một chút thẹn thùng trên mặt: "Ở đây, tôi còn muốn cảm ơn người yêu đã luôn ở bên cạnh tôi." "Tôi muốn nói với cô ấy rằng, cuối cùng tôi đã thực hiện được lời hứa năm nào, không để cô ấy phải thất vọng." Sau khi buổi lễ trao giải kết thúc, Tạ Hoài trút bỏ vẻ thanh lịch tự chủ trước mặt mọi người, quấn quýt ôm lấy tôi làm nũng: "Chị đã luôn nhìn em, em vui lắm." Tôi mỉm cười nhìn cậu ấy: "Bởi vì em xứng đáng để chị luôn nhìn mà." Nhìn cậu ấy từ một diễn viên đóng thế vô danh, đến một ảnh đế hạng nhất tỏa sáng rực rỡ. Giống như nhìn thấy đóa hồng mình vun trồng từng chút từng chút một nở rộ. "Chị ơi," Tạ Hoài nâng mặt tôi, thân mật cọ mũi với tôi, "Có một món quà muốn tặng chị." Tôi vô cùng hưởng ứng hỏi: "Là chiếc cúp ảnh đế của em sao?" Tạ Hoài hôn một cái lên khóe môi tôi, dắt tay tôi đưa vào túi quần tây của cậu ấy. Là một chiếc hộp nhỏ. Một vật thể vòng tròn mát lạnh được từ từ nhưng kiên định lồng vào ngón tay giữa bên trái của tôi. Kích cỡ vô cùng vừa vặn. Ánh mắt Tạ Hoài trong chiếc xe tối om đặc biệt sáng rực: "Chị ơi, lấy em nhé?" Tôi xoay xoay chiếc nhẫn trên tay, cố ý tò mò hỏi: "Hả? Đây cũng là nhiệm vụ mà Bùi Thịnh giao cho em sao?"