🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đánh thức mọi giác quan với xịt thơm Hella Beauty hương nước hoa dịu nhẹ, lưu hương bền bỉ đến 5 giờ đồng hồ mà vẫn cực kỳ an toàn và lành tính cho làn da của các nàng.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Chạm vào rồi tách ra ngay. Buổi tối tôi nhận được thông báo chuyển khoản từ cậu ấy. Nói thật, vào khoảnh khắc đó, tôi có cảm giác mình bị lợi dụng. Cậu ấy hỏi tôi: "Chị ơi, chị có nghiêm túc không?" Tôi nhất thời á khẩu, một lúc sau, ngay trước mặt Bùi Thịnh, tôi bật cười thành tiếng. Ánh mắt Bùi Thịnh sắc như dao, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại của tôi: "Miên Miên, hắn ta là ai?" Tôi tắt màn hình, thu lại nụ cười: "Bùi Thịnh, chuyện này liên quan gì đến anh?" Một lần nữa đối mặt với sự chất vấn, tôi vẫn đưa ra câu trả lời đó: "Bùi Thịnh, chuyện này liên quan gì đến anh?" Sau đó thản nhiên giới thiệu với Tạ Hoài: "Đây là người chồng cũ mà chị đã kể với em." Tạ Hoài rất biết điều mà chặn bàn tay đang vươn ra của Bùi Thịnh: "Phiền anh đừng đến làm phiền chị ấy nữa." Cậu ấy nhìn lại tôi một cái. Tôi nháy mắt với cậu ấy, dùng ánh mắt cổ vũ cậu ấy nói tiếp. Thế là Tạ Hoài đường hoàng nói với Bùi Thịnh: "Dù sao thì, ai mà chẳng thích người trẻ trung chứ?" Bùi Thịnh tức phát điên. Biểu cảm trên mặt anh ta thay đổi liên tục, cuối cùng trở nên bình thản một cách kỳ lạ. Anh ta nói với tôi: "Miên Miên, chúng ta nói chuyện hẳn hoi đi." Tôi níu lấy cánh tay Tạ Hoài cười: "Lạ lùng chưa, anh mà lại muốn nói chuyện hẳn hoi với tôi." Tôi đã từng nhiều lần nói với anh ta. "Bùi Thịnh, chúng ta nói chuyện hẳn hoi đi." Lần đầu tiên là sau khi ngửi thấy mùi nước hoa lạ trên người anh ta. Lần thứ hai là sau khi bắt gặp anh ta hôn Hứa Dạng. Lần thứ ba là sau khi cuộc điện thoại gọi đi lúc đêm muộn bị một người đàn bà có giọng nói ngọt lịm nhấc máy. Lần thứ tư... Nhiều lần quá rồi, phải đếm ngón tay một hồi lâu mới hết. Kết quả của việc nói chuyện hẳn hoi cũng tẻ nhạt và vô vị như thế. Bùi Thịnh nói: "Miên Miên, em phải tập làm quen đi." "Anh là Bùi Thịnh, tốt hay xấu đều là Bùi Thịnh anh cả." "Còn em, phải chấp nhận một con người như anh." "Một con người trọn vẹn của anh." Nói xong, anh ta sẽ ôm lấy tôi, tì cằm nhẹ nhàng vào hõm cổ tôi. Dùng giọng thấp khàn dỗ dành: "Miên Miên, anh yêu em lắm." "Em đã hứa với anh rồi mà, đúng không?" "Em sẽ không rời xa anh, em sẽ luôn luôn bên cạnh anh." Chiêu này lần nào cũng hiệu nghiệm. Bởi vì tôi yêu anh ta. Tôi cũng biết anh ta yêu tôi. Tôi biết anh ta đang lún sâu trong bùn lầy, nên liều mạng đứng trên bờ kéo lấy anh ta. Anh ta cũng biết tôi sẽ không buông tay, thế nên một mặt tận hưởng sự đọa lạc vô tận, một mặt lại nắm chặt lấy tay tôi. Nhưng Bùi Thịnh à, anh lấy tư cách gì mà khẳng định tôi sẽ luôn luôn yêu anh? Anh lấy tư cách gì mà cảm thấy tôi sẽ đánh đổi cả đời mình để vui vẻ giữ lấy cái lời hứa chết tiệt đó chứ? Lần này, tôi sẽ buông tay. Vị trí ở "Sơn Nguyệt Cư" rất khó đặt, nhưng món ăn ở đây luôn hợp khẩu vị của tôi. Có điều hôm nay tôi thực sự không có hứng thú ăn uống, ánh mắt cứ liên tục nhìn ra ngoài cửa sổ. Cảm xúc của Bùi Thịnh đã được kiểm soát khá tốt. Anh ta thong thả kéo ống tay áo sơ mi đã xắn lên xuống: "Miên Miên, giờ em đến một bữa cơm cũng không muốn cùng anh ăn sao?" Tôi ngạc nhiên: "Giờ anh mới nhận ra à?" Anh ta nhìn chằm chằm tôi, rồi mỉm cười: "Thực sự thích cậu diễn viên nhỏ đó đến vậy sao?" Ở bên nhau bao nhiêu năm, tôi cũng coi như nắm thấu tính khí của anh ta. Cảm xúc lộ ra trên mặt thì còn đỡ. Nhưng nếu bề ngoài bình thản, thì chắc chắn là đang ủ một bụng mưu hèn kế bẩn. Tôi vừa bước chân ra khỏi cửa này, sau lưng anh ta có thể khiến Tạ Hoài biến mất khỏi giới giải trí ngay lập tức. Cho nên tôi lề mề đứng dậy đi sang phía đối diện, ngồi xuống cạnh anh ta: "Chẳng phải muốn nói chuyện hẳn hoi sao?" Sau đó khá ngoan ngoãn ôm lấy cánh tay anh ta lắc lắc: "Nói đi." Anh ta rất hưởng thụ, thậm chí còn đưa một bàn tay ra đan chặt mười ngón tay với tôi. "Miên Miên," Anh ta nói, "Anh sẽ tu tâm dưỡng tính." "Tốt đấy." "Em cắt đứt với hắn đi." "Cũng được." Bùi Thịnh cười khẽ, xoay mặt tôi lại muốn hôn xuống. Tôi cũng nhìn anh ta cười: "Vậy anh có sẵn lòng ly hôn với tôi không?" Nụ cười của anh ta cứng đờ trên mặt. Tôi véo mặt anh ta: "Bùi Thịnh, anh luôn nói với tôi, muốn tôi chấp nhận con người trọn vẹn của anh." "Nhưng mà, đã là con người trọn vẹn của anh, tại sao lúc nào cũng thích dùng nửa thân dưới để suy nghĩ vấn đề vậy?" Anh ta ấn mặt tôi vào lòng mình. Lâu thật lâu sau, giọng nói của anh ta vang lên từ trên đỉnh đầu tôi: "Miên Miên, có muốn chơi cờ với anh không." Khu biệt thự có một thời gian rất thịnh hành chơi cờ vây. Tôi nhìn không hiểu, nhưng tôi thích ngồi xổm bên cạnh xem náo nhiệt. Có mấy đứa trẻ lớn hơn một chút cười hi hi hỏi tôi có muốn chơi cờ ca rô không. Đơn giản hơn cờ vây, chỉ cần năm quân liền thành một hàng là thắng. Tôi ngốc nghếch ôm ví tiền nhỏ của mình xông trận. Không ngoài dự đoán, tôi thua thảm hại. Ví tiền rỗng tuếch, chỉ còn lại một tấm ảnh thẻ của mình. Những anh chị đó hỏi tôi: "Tống Miên, em không sao chứ?" Tôi lắc đầu nói không sao. Nhưng trên đường về nhà thì khóc đến mức nước mắt nước mũi tèm lem, thê thảm vô cùng. Đi ngang qua nhà họ Bùi, Bùi Thịnh thò đầu ra từ cửa sổ nhìn tôi.