🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Hô biến" đôi môi trở nên căng mọng và tràn đầy sức sống với son bóng Maybelline Lifter Gloss chứa thành phần Hyaluronic Acid giúp dưỡng ẩm chuyên sâu, mang lại hiệu ứng môi mướt mịn tự nhiên như những viên kẹo ngọt.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Tôi sực nhớ ra dạo trước có đọc một bản tin về vụ án đột nhập cưỡng hiếp và giết người, càng nghĩ tôi càng không dám về nhà, nên định đến nhà đồng nghiệp Ngô Mộng Duyệt xin ngủ nhờ một đêm. Ngồi trên ghế sofa phòng khách nhà cô ấy, tôi kể lại trải nghiệm tối qua cho cô ấy nghe. Cô ấy nghe xong cũng thấy rùng mình, và giống như tôi, người đầu tiên cô ấy nghi ngờ chính là Chu Diệu Văn. Tôi bảo cô ấy Chu Diệu Văn không thể một mình phân thân được, chắc không phải anh ta đâu. Ngô Mộng Duyệt lại nói, trong bụi cây rốt cuộc là thứ gì tôi cũng đâu có nhìn thấy, biết đâu chỉ là một con mèo hay chó hoang nào đó thôi. Cô ấy hỏi tôi xem còn có ai khả nghi có thể lẻn vào phòng tôi nữa không? Tôi tỉ mỉ nhớ lại những người xung quanh, phát hiện còn có hai người đáng nghi. Người thứ nhất là bảo vệ khu chung cư, Tần Đại Cường. Tôi luôn cảm thấy người này hơi biến thái, vì ông ta thường xuyên có những cử chỉ khiếm nhã đối với phụ nữ đi ngang qua. Và trước khi Lý An Tuấn chuyển đi tỉnh ngoài, anh ấy có để lại một chiếc chìa khóa dự phòng ở chỗ bảo vệ, ông ta hoàn toàn có thể tiếp cận được nó. Đối tượng nghi ngờ thứ hai là hàng xóm đối diện nhà tôi, Trâu Hạo. Người này có vẻ là giáo viên, ăn mặc nhã nhặn, nói năng rất lịch sự. Anh ta tuy không có biểu hiện gì bất thường, nhưng cũng có khả năng chạm được vào chìa khóa của tôi. Vì có một lần, ống nước nhà tôi bị nổ, tôi phải gọi thợ đến sửa. Mà hôm đó tôi lại có một cuộc họp quan trọng, đúng lúc Trâu Hạo được nghỉ, tôi vội quá nên đã giao chìa khóa nhà cho anh ta, nhờ anh ta trông chừng giúp. Ngô Mộng Duyệt trách tôi quá bất cẩn, sao có thể giao thứ quan trọng như vậy cho người khác? Tuy nhiên, cô ấy lại khuyên tôi: "Hay là báo cảnh sát đi? Cậu đâu thể ở nhà tớ mãi được?" Tôi thấy cô ấy nói đúng, nhưng tôi không có bằng chứng gì, nếu báo cảnh sát mà phải một mình đối mặt với những chuyện này, tôi thấy hơi hoảng. Ban đầu tôi định gọi cho Lý An Tuấn, nhưng cứ nghĩ đến việc anh ta có thể có người phụ nữ khác bên ngoài là tôi lại tức lộn ruột. Cuối cùng, tôi quyết định gọi điện cho bố mẹ, nếu không được thì bảo anh trai tôi qua một chuyến. Tôi vốn cứ ngỡ chồng không dựa dẫm được thì người nhà mẹ đẻ sẽ luôn là chỗ dựa. Nhưng vạn lần không ngờ tới, bố mẹ nghe thấy tôi muốn báo cảnh sát thì lại khuyên tôi đừng làm vậy. Họ nói khu chung cư của tôi rất an toàn, không thể có chuyện đột nhập như thế, chắc chắn là tôi nghĩ nhiều quá thôi. Nếu báo cảnh sát mà chỉ là hiểu lầm thì người khác không biết sẽ nhìn tôi thế nào, họ sẽ bảo tôi phòng không chiếc bóng, tự nảy sinh dục vọng rồi sinh ra hoang tưởng thần kinh thôi. Anh trai cũng bảo từ nhỏ thể chất tôi đã yếu, công việc lại quá mệt mỏi, khả năng cao là tôi tự hù dọa chính mình. Nghe xong tôi vô cùng tức giận, tại sao người thân của tôi đều không chịu tin tôi? Tôi nhất định phải tìm bằng chứng cho họ xem! Thế là ngày hôm sau tôi đi mua camera giám sát, và kể kế hoạch của mình cho Ngô Mộng Duyệt nghe. Tối hôm đó, tôi điều chỉnh xong camera, nắm chặt điện thoại nằm trên giường. Có lẽ do hai ngày nay quá căng thẳng, không được nghỉ ngơi tốt, tôi chờ mãi rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Đến khi tôi tỉnh dậy, trời đã sáng rõ. Tôi vội vàng nhảy xuống giường, mở đoạn camera tối qua ra xem, càng xem tôi càng thấy tim mình như ngừng đập. Những hình ảnh ghi lại trong camera khiến tôi da gà nổi khắp người, sống lưng lạnh toát. Camera hiển thị rõ mồn một, sau khi tôi ngủ say, có một người đàn ông đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang dùng chìa khóa mở cửa nhà tôi. Tiếp đó, hắn lần mò vào phòng ngủ, đứng trước giường tôi, vừa nhìn tôi, vừa... Tôi cảm thấy một sự buồn nôn trào dâng, chỉ thấy kẻ đó tự mình giải quyết xong xuôi, liền vén rèm cửa nhìn ra ngoài một chút, rồi leo thẳng lên giường của tôi!! Tôi thực sự muốn tự tát mình mấy cái, tại sao hắn cử động lớn như vậy mà tôi lại không hề tỉnh giấc? Ngay lúc tôi tưởng rằng mình sẽ bị xâm hại, thì cửa nhà tôi lại được một người khác mở ra từ bên ngoài! Kẻ đội mũ lưỡi trai giật mình, nhanh chóng trốn vào tủ quần áo của tôi. Những chuyện xảy ra tiếp theo khiến tôi phải sững sờ kinh ngạc... Người đàn ông thứ hai bước vào không hề đeo bất kỳ đồ bảo hộ hay che chắn nào, camera đã quay rõ mồn một khuôn mặt của hắn, đó là một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ. Đầu tôi đau đớn dữ dội, đau đến mức tôi chỉ có thể nheo mắt nhìn video qua khe hở của ngón tay. Người đàn ông lạ mặt đứng trước phòng tôi một lúc, có lẽ để xác nhận xem tôi có ngủ say không, rồi hắn mở tủ lạnh, tiện tay lấy một chai nước ra uống, sau đó ngồi xuống ghế sofa xem tivi. Hắn chắc là đã vặn âm thanh rất nhỏ nên tôi không hề hay biết. Đợi đến gần 5 giờ sáng, người đàn ông lạ mặt mới tắt tivi, nhìn tôi một cái rồi rời khỏi nhà tôi. Hắn vừa đi khỏi, kẻ đội mũ lưỡi trai cũng chui ra khỏi tủ quần áo, nhưng hắn không kịp làm gì tôi mà cũng vội vã rời đi. Ban đầu tôi cứ ngỡ chỉ có một kẻ theo dõi và rình rập mình, vạn lần không ngờ tới, vậy mà lại có tận hai người đàn ông tự ý ra vào nhà tôi như đi chợ vào lúc nửa đêm. Nhưng có lẽ nhờ sự xuất hiện của người đàn ông thứ hai mà tôi đã tránh được việc bị xâm hại. Nhưng tại sao hắn lại chẳng làm gì cả, chỉ ngồi ở phòng khách nhà tôi uống nước xem tivi thôi chứ? Tôi thực sự không chịu nổi nữa, khóc nức nở gọi điện cho Lý An Tuấn, giọng nói của anh lạnh nhạt đến mức khiến tôi lạnh lòng: "Anh biết rồi, để anh suy nghĩ đã." Suy nghĩ? Suy nghĩ cái gì? Chuyện này có gì cần phải suy nghĩ nữa? Vợ anh gặp nguy hiểm thế này mà anh lại có phản ứng đó sao? Tôi càng thêm tin chắc Lý An Tuấn nhất định có người khác bên ngoài rồi, tôi nhất định phải tìm cơ hội để xác nhận chuyện này. Nhưng việc quan trọng nhất lúc này là báo cảnh sát, không thể trì hoãn thêm nữa. Tôi gửi đoạn video camera cho bố mẹ và anh trai, rồi rủ Ngô Mộng Duyệt cùng tôi đến đồn cảnh sát.